Chương 23. Triệu Thi Thi thất thểu đi về nhà, trở về căn nhà nhỏ ấm cúng nay lạnh lẽo đến lạ. Ba mẹ Triệu Thi Thi mất trong 1 tai nạn xe cộ năm cô ấy 16 tuổi, lúc đó Triệu Duệ mới 10 tuổi. 16 tuổi Triệu Thi Thi đã bắt đầu bươn chải kiếm sống và nuôi đứa em nhỏ
Đọc truyện Yêu Thêm Lần Nữa của tác giả Ngạn Thiến, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hãy yêu em một lần 1; Chương 10: Hãy yêu em một lần 2; Chương 11: Tự làm bậy không thể sống; Chương 21: Đòi lại sỉ nhục; Chương 22:
R0VOW7d. Thể loại Ly hôn, 1x1, Ngôn tình, Hiện đại, Tổng tàiGiới thiệuHạ Kiều Anh cùng với Tống Thiếu Quân kết hôn với nhau, đây được xem là cường cường kết kim tiểu thư xinh đẹp, quyến rũ, là con gái độc nhất của Chủ tịch tập đoàn Hạ Thị, người kia lại là anh chàng trong mơ của bao cô gái, cao lớn, khí chất, hấp dẫn, mạnh mẹ, lại còn là tổng giám đốc của Tống ước được sắp đặt bởi hai bên gia tộc, nhưng chính vì bị ép buộc, anh không hài lòng, càng cố ý muốn phản đối, thế nên bẳt cô cùng anh kí kết một hợp đồng, sau một năm, hai người sẽ thoát khỏi quan hệ vợ cả hai không hề bồi đắp tình cảm, nhưng cô vẫn làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ của mình, chăm sóc anh chu cũng không hề biết cô đã thích anh từ khi còn học đại họcNgày kỉ niệm ngày cưới cũng chính là ngày họ ly hônSau một năm cố gắng thứ cô nhận được là sự lạnh nhạt từ a nên cô quyết định buông hôm sau cô đã bay sang Pháp để du học và phát triển sự nghiệp, quan trong hơn là cô muốn quên đi này, anh mới cảm thấy trống vắng và thiếu thốn, anh nhớ cô, và phát hiện tình cảm đã từ lâu nảy mầm trong lòngSau khi biết cô đang ở nước ngoài anh đã muốn ngay lập tức bay sang bắt cô về, suy nghĩ kỹ lại anh sẽ cho cô thời gian tự do, sau đó anh sẽ trói cô lại bên người và làm cho cô yêu anh thêm một lần nữa.
Cô không quá để tâm đến hoa mà anh tặng, tranh thủ làm cho xong công việc dang dở. 7h tối cô tan làm, lấy xe chạy về Hạ gia, cô vẫn chưa biết giải thích với ba mẹ chuyện hôm qua thế nào. Về đến nhà cô cất xe, vào nhà thì thấy ba mẹ cô đang xem tivi ở phòng khách. "Ba mẹ." cô tháo giày rồi đi vào chào ba mẹ mình. "Con về rồi à, mau vào đây, ba mẹ muốn nói chuyện với con." bà Hạ thấy cô về thì nhanh chóng gọi cô lại. "Con với Tống Thiếu Quân là như thế nào?" cô vừa ngồi xuống lền bị truy hỏi. "Mẹ, con và anh ta không có gì, chỉ là đối tác làm ăn thôi." cô bất đắc dĩ giải thích. "Thật không, con không có ý định quay lại với cậu ta chứ?" mẹ cô nghi ngờ hỏi, mẹ cô thật không thích người con rể này nha, lúc trước cô lấy anh đã chịu nhiều ủy khuất rồi, một đám cưới đàng hoàng cũng không có, người làm mẹ như cô sao không đau lòng cho được. "Không có đâu mẹ." cô khẳng định trả lời. "Vậy tốt, con đã 27 tuổi rồi, mẹ đã sắp xếp cho con một buổi xem mắt rồi, là trưa mai. Cậu ấy tênTrương Hưng, con trai của TGĐ Trương Thị, là đối tác làm ăn lâu năm của nhà ta, mẹ đã gặp qua cậu ấy rồi, phong độ lịch sự lại rất đẹp trai." Trương Hưng? Không phải anh ta chứ? "Mẹ à, con mới về nước thôi mà." cô kì kèo. "Con vẫn con thích Tống Thiếu quân?" "Con không có mà." "Vậy là được rồi, không nói nhiều, ngày mai đi xem mắt cho mẹ." mẹ cô không cho cô thêm cơ hội từ chối nào cả, chém đinh chặt sắt nói. "Con lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm." Cô hết cách, cầm túi sách lên phòng tắm rửa. Ăn tối xong cô lên phòng, lăn qua lăn lại trên giường, cô không dám chống lại mẫu hậu đại nhân đâu nha, xem mắt thì xem mắt, cũng đâu phải lấy luôn đâu, nghĩ thông suốt cô tắt đèn chìm vào giấc ngủ. Anh bên này cũng bị phụ huynh gọi về, vừa vào nhà đã thấy mẹ anh thấp tha thấp thỏng đi qua đi lại trong phòng khách. Tâm trạng bà giờ đang rối bời, bà rất thích Kiều Anh nhưng Hạ Linh phải làm sao đây, con bé từng cứu bà một mạng, cũng rất yêu con trai bà, bà còn đã hứa để con bé gả cho Thiếu Quân, giờ Thiếu Quân và Kiều Anh quay lại với nhau bà biết đối mặt với nó thế nào đây. Vừa thấy anh, còn chưa để anh đi vào nhà bà đã nhanh chóng chạy lại kéo tay anh vội vàng. "Con và Kiều Anh là thế nào?" "Con đang theo đuổi cô ấy." anh mỉm cười trả lời bà. "Nhưng........" nhìn gương mặt vui vẻ của anh bà không biết phải nói thêm gì nữa. "Mẹ, người con yêu là Kiều Anh, còn Vũ Hạ Linh, con đã làm hết mức để trả ơn của cô ta rồi, mẹ đừng lo lắng quá làm gì." Nói xong anh đi vào nhà, lên phòng tắm rửa. Bà thấy anh kiên quyết vậy cũng đành bỏ qua, không thể gượng ép tình cảm của con được, bà không muốn đi vào vết xe đổ trước kia để rồi lại làm khổ con gái người ta. Tối đến, anh nằm trằn trọc trên giường không thể nào ngủ được, anh nhớ cô, nhớ mùi hương của cô, nhớ cơ thể mềm mại bị anh ôm vào lòng, nhớ đôi môi hồng nhuận chúm chím bị anh giày vò đến xưng đỏ, đúng là tự đem đá đập chân mình mà, giờ thì hay rồi còn không thể ngủ được. Cũng may cho anh hôm sau là chủ nhật, không cần phải đến công ty chứ để nhân viên thấy đôi mắt gấu trúc đen nhẻm của anh thì còn gì là oai phong của TGĐ nữa. Thứ 2 đi làm cô lại nhận được một bó hoa kèm lời chúc từ anh, thứ 3 rồi thứ 4, văn phòng của cô sắp hết chổ chứa rồi. Thứ 5, cả buổi sáng không nhận được hoa cô nghĩ anh bỏ cuộc rồi, còn đang cảm thấy nhẹ nhõm thì buổi chiều hôm đó, hoa tới rồi, thiệp tới rồi, ngay cả người cũng tới rồi. Cô bất lực nhìn con gấu koala nào đó bám chặt trên ghế sofa của cô, đôi mắt ủy khuất to tròn lộ ra khỏi lưng ghế đang chăm chăm nhìn cô, anh đã nhìn cô hơn 1 tiếng rồi, khi nào anh mới chịu về "Rốt cuộc thì anh muốn gì đây?" cô tức giận hỏi, anh nói muốn đến xem tiến độ thiết kế của cô, cô cũng nói rất rõ là bản thiết kế và trang phục của anh cô để ở nhà, hợp đồng đó kí riêng với cô nên cô để nó ở nhà, nếu anh muốn coi thì mai cô sẽ đem cho anh coi. Anh nghe vậy cũng không chịu về, chui lên ghế sofa của cô làm tổ. Thấy cô tức giận anh lon ton chạy lại nắm ống tay áo của cô lắc lắc, đầu còn dụi vào vai "Người ta nhớ em mà." cô nghe anh nói, da gà, da vịt rớt đầy đất. "Anh mau cút về Tống Thị cho tôi, anh mà còn ở đây làm tôi phân tâm có tin ngày mai tôi dán bản cấm anh vào công ty tôi không?" cô tức giận mắng. Anh thấy cô giận thật thì vội vàng buông tay dùng ánh mắt cún con nhìn cô. Cô vẫn không sao động hất cằm ra cửa. Thấy cô kiên quyết anh đành lủi thủi bước ra cửa, vừa đi vừa quay lại nhìn cô mếu máo. Cô mặc kệ anh, cuối mặt xuống làm việc, anh vừa ra tới ngoài cửa, khuôn mặt liền lấy lại biểu cảm lạnh băng mọi ngày, không ai được nhìn thấy biểu cảm đáng yêu của anh ngoài vợ anh đâu, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng mà. Cô ở trong phòng nhớ lại biểu cảm lúc nãy của anh thì bật cười thích
Cô không quá để tâm đến hoa mà anh tặng, tranh thủ làm cho xong công việc dang tối cô tan làm, lấy xe chạy về Hạ gia, cô vẫn chưa biết giải thích với ba mẹ chuyện hôm qua thế đến nhà cô cất xe, vào nhà thì thấy ba mẹ cô đang xem tivi ở phòng khách.“Ba mẹ.” cô tháo giày rồi đi vào chào ba mẹ mình.“Con về rồi à, mau vào đây, ba mẹ muốn nói chuyện với con.” bà Hạ thấy cô về thì nhanh chóng gọi cô lại.“Con với Tống Thiếu Quân là như thế nào?” cô vừa ngồi xuống lền bị truy hỏi.“Mẹ, con và anh ta không có gì, chỉ là đối tác làm ăn thôi.” cô bất đắc dĩ giải thích.“Thật không, con không có ý định quay lại với cậu ta chứ?” mẹ cô nghi ngờ hỏi, mẹ cô thật không thích người con rể này nha, lúc trước cô lấy anh đã chịu nhiều ủy khuất rồi, một đám cưới đàng hoàng cũng không có, người làm mẹ như cô sao không đau lòng cho được.“Không có đâu mẹ.” cô khẳng định trả lời.“Vậy tốt, con đã 27 tuổi rồi, mẹ đã sắp xếp cho con một buổi xem mắt rồi, là trưa mai. Cậu ấy tênTrương Hưng, con trai của TGĐ Trương Thị, là đối tác làm ăn lâu năm của nhà ta, mẹ đã gặp qua cậu ấy rồi, phong độ lịch sự lại rất đẹp trai.”Trương Hưng? Không phải anh ta chứ?“Mẹ à, con mới về nước thôi mà.” cô kì kèo.“Con vẫn con thích Tống Thiếu quân?”“Con không có mà.”“Vậy là được rồi, không nói nhiều, ngày mai đi xem mắt cho mẹ.” mẹ cô không cho cô thêm cơ hội từ chối nào cả, chém đinh chặt sắt nói.“Con lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm.”Cô hết cách, cầm túi sách lên phòng tắm tối xong cô lên phòng, lăn qua lăn lại trên giường, cô không dám chống lại mẫu hậu đại nhân đâu nha, xem mắt thì xem mắt, cũng đâu phải lấy luôn đâu, nghĩ thông suốt cô tắt đèn chìm vào giấc bên này cũng bị phụ huynh gọi về, vừa vào nhà đã thấy mẹ anh thấp tha thấp thỏng đi qua đi lại trong phòng trạng bà giờ đang rối bời, bà rất thích Kiều Anh nhưng Hạ Linh phải làm sao đây, con bé từng cứu bà một mạng, cũng rất yêu con trai bà, bà còn đã hứa để con bé gả cho Thiếu Quân, giờ Thiếu Quân và Kiều Anh quay lại với nhau bà biết đối mặt với nó thế nào thấy anh, còn chưa để anh đi vào nhà bà đã nhanh chóng chạy lại kéo tay anh vội vàng.“Con và Kiều Anh là thế nào?”“Con đang theo đuổi cô ấy.” anh mỉm cười trả lời bà.“Nhưng…” nhìn gương mặt vui vẻ của anh bà không biết phải nói thêm gì nữa.“Mẹ, người con yêu là Kiều Anh, còn Vũ Hạ Linh, con đã làm hết mức để trả ơn của cô ta rồi, mẹ đừng lo lắng quá làm gì.” Nói xong anh đi vào nhà, lên phòng tắm thấy anh kiên quyết vậy cũng đành bỏ qua, không thể gượng ép tình cảm của con được, bà không muốn đi vào vết xe đổ trước kia để rồi lại làm khổ con gái người đến, anh nằm trằn trọc trên giường không thể nào ngủ được, anh nhớ cô, nhớ mùi hương của cô, nhớ cơ thể mềm mại bị anh ôm vào lòng, nhớ đôi môi hồng nhuận chúm chím bị anh giày vò đến xưng đỏ, đúng là tự đem đá đập chân mình mà, giờ thì hay rồi còn không thể ngủ may cho anh hôm sau là chủ nhật, không cần phải đến công ty chứ để nhân viên thấy đôi mắt gấu trúc đen nhẻm của anh thì còn gì là oai phong của TGĐ 2 đi làm cô lại nhận được một bó hoa kèm lời chúc từ anh, thứ 3 rồi thứ 4, văn phòng của cô sắp hết chổ chứa rồi. Thứ 5, cả buổi sáng không nhận được hoa cô nghĩ anh bỏ cuộc rồi, còn đang cảm thấy nhẹ nhõm thì buổi chiều hôm đó, hoa tới rồi, thiệp tới rồi, ngay cả người cũng tới bất lực nhìn con gấu koala nào đó bám chặt trên ghế sofa của cô, đôi mắt ủy khuất to tròn lộ ra khỏi lưng ghế đang chăm chăm nhìn cô, anh đã nhìn cô hơn 1 tiếng rồi, khi nào anh mới chịu về đây.“Rốt cuộc thì anh muốn gì đây?” cô tức giận hỏi, anh nói muốn đến xem tiến độ thiết kế của cô, cô cũng nói rất rõ là bản thiết kế và trang phục của anh cô để ở nhà, hợp đồng đó kí riêng với cô nên cô để nó ở nhà, nếu anh muốn coi thì mai cô sẽ đem cho anh coi. Anh nghe vậy cũng không chịu về, chui lên ghế sofa của cô làm cô tức giận anh lon ton chạy lại nắm ống tay áo của cô lắc lắc, đầu còn dụi vào vai cô.“Người ta nhớ em mà.” cô nghe anh nói, da gà, da vịt rớt đầy đất.“Anh mau cút về Tống Thị cho tôi, anh mà còn ở đây làm tôi phân tâm có tin ngày mai tôi dán bản cấm anh vào công ty tôi không?” cô tức giận thấy cô giận thật thì vội vàng buông tay dùng ánh mắt cún con nhìn vẫn không sao động hất cằm ra cô kiên quyết anh đành lủi thủi bước ra cửa, vừa đi vừa quay lại nhìn cô mếu mặc kệ anh, cuối mặt xuống làm việc, anh vừa ra tới ngoài cửa, khuôn mặt liền lấy lại biểu cảm lạnh băng mọi ngày, không ai được nhìn thấy biểu cảm đáng yêu của anh ngoài vợ anh đâu, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng ở trong phòng nhớ lại biểu cảm lúc nãy của anh thì bật cười thích thú.
Cô cùng mẹ nói chuyện đến gần trưa mà vẫn chưa thấy anh đi ra. "Ba con sẽ không ăn thịt cậu ta đâu." mẹ cô thấy cô cứ thấp thỏm nhìn vào nhà liền buồn cười trêu ghẹo cô. "Mẹ." cô đỏ mặt ngượng ngùng gọi bà. "Haha.... không trêu con nữa, cậu ta ra tới rồi kìa." Cô ngước lên, anh đang bước đến chổ cô. "Mẹ, Tiểu Anh." anh đi đến đứng bên cạnh cô. "Được rồi, hai đứa nói chuyện đi, mẹ vào làm bữa trưa." mẹ cô nói xong liền đứng dậy. "Để con phụ mẹ." cô nhanh nhảu đứng lên. "Thôi cô, cô ở đây nói chuyện với người yêu cô đi." Mẹ cô đi vào nhà, cả khu vườn rộng lớn chỉ còn lại cô và anh. "Lúc nãy anh nói gì với ba trong đó mà lâu vậy?" cô kéo tay anh lại hỏi. "Bí mật." "Bí mật với cả em sao?" "Đã là bí mật thì chỉ anh và ba biết thôi nha." "Hứ, tỏ vẻ thần bí." cô tức giận khoanh tay trước ngực, mặt quay sang chỗ khác giận dỗi. "Được rồi, đừng giận, em muốn gì anh cũng chiều em hết, được không?" anh quỳ một chân xuống ôm lấy cô dỗ dành. "Vậy nói em biết lúc nãy anh và ba nói chuyện gì đi." "Trừ chuyện đó ra, còn lại chuyện gì cũng chiều em." "Anh....." Cô chưa kịp nói đã bị anh hôn, nụ hôn nhẹ nhàng lướt qua làm cô không thể nói thêm được gì. "Lát anh đưa em đi chơi." "Thằng nhãi ranh kia, mày đang làm gì con gái ông." Anh vừa nói hết câu liền ăn cây chổi vào lưng. Ba cô không biết từ đâu chạy đến, tay cầm cây chổi đập xối xả vào anh. "Ba, ba làm gì vậy, đừng đánh nữa!" cô nhanh chóng kéo anh đứng lên "Ba, con chỉ hôn vợ con thôi mà." anh vậy mà còn dám trả lời ba cô. "Tên nhãi ranh.." ba cô tức giận lao tới. "Mình à, anh làm gì vậy?" mẹ cô nghe ồn ào ngoài sân liền chạy ra, thấy ba cô định lao vào đánh anh tiếp liền chạy lại ôm lấy ông. "Bà xem thằng nhãi này, nó dám hôn con gái tôi, nó nghĩ nó là ai." ông tức giận nói "Tụi nhỏ cũng sắp lấy nhau rồi, hôn nhau thì đã sao?" mẹ cô liếc xéo ba cô. "Tôi có nói cho nó lấy con gái tôi à?" "Ba à, lúc nãy không phải ba đồng ý rồi sao?" anh nhìn ba cô nói. "Ai là ba cậu? Đừng gọi bừa, tôi chỉ nói không cấp cậu quen nó, ai nói sẽ cho cậu lấy nó." Anh ngệch mặt ra nhìn ba cô, ông ấy có thể lươn hơn nữa được không? "Ông có thôi đi không? Chuyện tụi nhỏ ông xen vào làm gì?" mẹ anh bực bội lôi ba cô đi. Mảnh vườn lại chỉ còn cô và anh. "Haha..." cô nhìn gương mặt đen thui của anh vui vẻ bật cười. "Vui lắm sao?" anh bức bối hỏi cô. "Vui lắm nha." "Vui này, anh cho em vui, vui chứ?" anh kéo cô lại chọt lét. "Haha...em kh... không cười haha.... nữa, anh đ..đừng haha....chọt nữa mà." Cô bị anh chọt cho không đứng vững được, cô vướn chân ngã xuống, anh nhanh chóng ôm lấy cô, quay người lại, lấy bản thân làm đệm cho cô, cả hai ngã xuống thản cỏ mềm mượt bên dưới. Ánh mắt cô ướt sũng nhìn anh, anh nhanh chóng giữ gáy cô kéo lại, anh say mê hôn cô. Nụ hôn nồng cháy kéo dài đến lúc cô không thở được nữa anh mới buông cô ra. "Anh mau đứng lên đi, lỡ ba lại đi ra nữa thì sao?" cô đẩy a ra nói. Anh cũng không làm khó cô, anh đứng lên rồi kéo cô dậy. Cả hai cùng đi vào nhà. "Các con vào rồi à, mẹ còn đnag định cho người ra gọi hai con vào." mẹ cô thấy hai người nắm tay nhau đi vào thì vui vẻ nói "Mau lại ăn cơm đi." "Dạ." cả hai cùng đồng thanh trả lời. "Hừ." ba cô thấy anh liền hừ mũi khó chịu. Cô ngồi xuống bên cạnh ba mình, anh ngồi bên cạnh cô. "Ai cho cậu ngồi đó." ba cô lại gây chuyện. "Ba à." cô khẽ lay tay ông nhõng nhẽo. "Được rồi, ông có muốn ăn cơm không?" mẹ cô dọn đồ ăn ra bàn xong, nghe vậy liền liếc xéo ông nói. Ba cô đành ngậm ngùi ăn cơm. "Các con ăn nhiều vào." nói rồi mẹ anh gắp thức ăn cho anh. "Mẹ à, con mới là con ruột của mẹ mà." cô có chút uất ức nhõng nhẽo. "Cô sắp lấy chồng rồi, còn trẻ con vậy nữa." "Hai đứa định khi nào kết hôn." "Khụ.." cô đang ăn mà nghe mà cô nói nên bị sặc. Sao lời thoại lại giống mẹ anh quá vậy? "Con đang đợi Anh Anh đồng ý ạ." anh vừa xoa lưng cho cô vừa trả lời mẹ cô. "Mẹ à, con chưa muốn lấy chồng đâu." "Mẹ già rồi, mẹ muốn có cháu để bồng bế cho vui nhà vui cửa." "Con sẽ cố gắng để cô ấy nhanh chóng chịu lấy con." anh nhìn mẹ cô trả lời. "Nằm mơ." ba cô nãy giờ im lặng cũng lên tiếng, nhưng ngay lập tức ăn cái nhìn sắt lẹm của mẹ cô. "Tốt, con ăn nhiều vào, ăn nhiều mới khoẻ được, mẹ mong có cháu lắm rồi." mẹ cô liên tục gắp thức ăn vào chén anh. "Mẹ...." cô ngước lên nhìn mẹ mình. "Dạ mẹ, con cảm ơn mẹ." anh vui vẻ trả lời mẹ cô. Bữa ăn nhanh chóng kết thúc, cô và anh cũng chào tạm biệt rồi ra về.
Triệu Thi Thi thất thểu đi về nhà, trở về căn nhà nhỏ ấm cúng nay lạnh lẽo đến lạ. Ba mẹ Triệu Thi Thi mất trong 1 tai nạn xe cộ năm cô ấy 16 tuổi, lúc đó Triệu Duệ mới 10 tuổi Triệu Thi Thi đã bắt đầu bươn chải kiếm sống và nuôi đứa em nhỏ ăn học, tuy cô ấy phải vừa học vừa làm nhưng lại học rất tuổi, sau khi tốt nghiệp THPT cô ấy nhận được học bổng toàn phần của 1 trường đại học danh giá ở xứ lạ cô ấy lại càng thêm vấy vả còn 1 người dì, là em ruột của mẹ cô ấy, bà ấy sống ngay nhà bên cạnh, cô ấy gửi Triệu Duệ cho bà chăm sóc mới yên tâm đi du chồng bà ấy mất sớm, nhà bà ấy cũng rất nghèo, cô vì mang ơn bà ấy chăm sóc Triệu Duệ nên đã gánh thêm phần nuôi đứa em họ ăn Paris cô ấy làm thêm rất nhiều việc, từ phục vụ, bán hàng, pha chế,…, chỉ cần có tiền và khoing phạm phát cô ấy đều làm, toàn bộ tiền kiếm được đều gửi về nhà, còn mình thì bên này sống kham khổ chắt chiêu từng đồng, cô ấy rất yêu thương Triệu Duệ, không muốn cậu bị thiếu thốn bất cứ thứ thân cô ấy bên này cứ học rồi làm việc không ngừng, rồi một ngày cô ấy quá mệt mỏi mà ngất xỉu bên chính mùa đông năm ấy, cô ấy gặp được ánh sáng của cuộc đời mình, năm ấy cô ấy hơn 20 gặp Triệu Thi Thi nằm ngất xỉu bên vệ đường lạnh giá, cô đưa cô ấy về nhà.“Tỉnh rồi à?” cô nhìn cô gái gầy gò trên giường.“Đây là đâu?” Triệu Thi Thi hoang mang nhìn xung quanh.“Nhà tôi, cô ngất bên vệ đường.”“Cảm ơn chị!” cô ấy lí nhí nói.“Cháo ở kia, ăn đi, sau này đừng có bỉ bữa, không phải ai cũng rảnh rỗi cứu nười như tôi đâu.” cô chỉ vào bát cháo trên bàn rồi đi ra ngoài, lời cô nói tuy lạnh lùng nhưng lại chứa đầy sự quan ấy nhìn bát cháo, bưng bát cháo lên nước mắt khẽ rơi, đã bao lâu cô ấy chưa được quan tâm như vậy rồi. Cúi đầu ăn hết bát cháo trên tay, trái tim trở nên ấp quay lại với túi thuốc trên tay bà 1 ly nước.“Uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi, nào khoẻ hơn rồi về.”“Dạ, em cảm ơn.” cô ấy rất thích cô, có cảm giác như gần mẹ vậy, cô còn cứu cô Thi Thi uống thuốc xong thì nằm ngủ một giấc tới ấy tạm biệt cô rồi rời cửa cô ấy hơi khựng lại ấp úng hỏi cô.“Em có thể đến đây chơi với chị được không?” còn đưa ánh mắt to tròn nhìn cô chằm một lúc lâu không thấy cô trả lời, Triệu Thi Thi liền thất vọng quay đi được 1 bước liền nghe được giọng nói có chút lành lạnh từ cô.“Được.”Cô ấy vui vẻ nhảy cẫn vui vẻ lên rồi rời đi, từ đó Triệu Thi Thi lâu lâu lại ghé nhà cô, 2 người dần dần trở nên thân thiết biết được hoàn cảnh đáng thương của Triệu Thi Thi, thấy cô ấy cực khổ liền có chút không đành lòng, hơn nữa cô ấy còn rất giỏi, cô tuyển cô ấy vào làm thư kí cho cô tại chi nhánh bên Paris khi cô ấy còn chưa tròn 21 tuổi, trước khi cô về nước đã điều cô ấy về trước để nắm bắt tình Thi Thi nằm trong phòng khóc nất cho đến khi mệt mỏi thiếp hôm sau…“TGĐ đây là lịch trình ngày hôm nay của cô.” Triệu Thi Thi báo cáo lịch trình cho cô. “Em có chuyện gì sao?” cô nghe thấy cái giọng khàn đặc của cô ấy liền ngước đầu lên nhìn. Nhìn rồi cô mới thấy đáng sợ hơn, mắt cô ấy đỏ hoe, quần thâm mắt sõ rệt dưới mí mắt, mặt mày thì trắng bệch.“Em không sao, hôm qua mất ngủ thôi ạ.” cô ấy lấp liếm tra lời.“Chúng ta quen nhau mấy năm rồi, không lẽ chị nhìn mà không thấy em có chuyện được sao? Nói đi, xem chị giúp được em không.”“Em…em… Dạ thôi không có gì đâu ạ.” cô ấy ngẹn ngào nói.“Thi Thi, em không coi chị là chị của em nữa đúng không?” cô lạnh mặt hỏi.“Không phải vậy đâu chị?” cô ấy oả khóc nức với người ngoài cô ấy luôn là người mạnh mẽ, tuy mới 23 tuổi nhưng rất tài giỏi và quyết đoán, chỉ khi ở trước mặt cô cô ấy mới dám bộc lộ tính sách yếu ớt của thấy cô ấy bật khóc thì vội vàng đứng dậy đi đến ôm cô ấy vào lòng.“Thi Thi, ngoan, nói chị nghe có chuyện gì?” cô nhẹ nhàng vỗ về cô Thi Thi khóc một lúc mới lấy lại được bình tĩnh, cô ấy nức nở kể lại mọi chuyện hôm qua cho cô nghe.“Để chị nghĩ cách.” cô nghe xong cực kì tức giận.“Hôm nay em mệt rồi, về nghỉ ngơi sớm đi.”“Dạ.”Triệu Thi Thi rời đi, cô lấy điện thoại gọi cho Tiểu Hoa.“Giúp tớ tìm 1 thám tử tư.” cô cúp phải bọn họ quá ngu ngốc rồi không, chưa điều tr rõ ràng đã ra tay rồi, công ty cô biết bao nhiêu người không chọn lại đi chọn Triệu Thi Thi đi ăn cắp thiết kế của cô.
làm em yêu tôi thêm một lần nữa