Hôm nay, ngày 17/10/2022, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả J. A. Marx qua chủ đề CHIẾN BINH CỦA CHÚA. “Hãy cùng ta chịu khổ như một người lính dũng cảm của Đấng Christ Jêsus. Không một người lính nào đang làm Chương 10. Chương trước Chương tiếp. Kết hôn với lãnh chúa. Mairin đi đi lại lại trong phòng cho đến khi nàng nghĩ mình sắp phát điên. Nàng dừng lại bên cửa sổ và nhìn ra ngoài, hít luồng không khí êm dịu của mùa xuân. Đó là một buổi chiều ấm áp, chỉ hơi se lạnh một Truyện Chiến Binh Của Công Chúa - Chương 17. Thay vì trả lời chồng, Mairin quay sang Maddie và Bertha rồi khẽ nhún gối chào lịch sự. Kinh Chiên Thiên Chúa. Kinh Chiên Thiên Chúa (Tên khác: Lạy Chiên Thiên Chúa ( tiếng Latinh: Agnus Dei) được hát hoặc đọc trong thánh lễ khi chủ tế bẻ bánh và bỏ vào chén rượu. Trong khi làm nghi thức này, có thể lặp lại kinh này bao nhiêu lần cũng được, miễn là luôn luôn Nàng cần tìm cho mình một chiến binh để bảo vệ kho báu và sự an toàn của bản thân. Còn chàng cần tiềm lực để vực dậy cả gia tộc, cũng như đương đầu với những tai ương sắp tới. Chiến Binh Của Công Chúa sẽ đưa bạn vào một thiên tình sử nóng bỏng, lôi cuốn Dprds1. Mairin Stuart quỳ xuống sàn đá cạnh chiếc giường nhỏ của nàng, cúi đầu để cầu nguyện buổi tối. Tay nàng trượt trên cây thánh giá nhỏ bằng gỗ được tròng vào một sợi dây da đeo ở mấy phút liền, nàng thì thầm những lời mà nàng đã thuộc lòng từ khi còn bé, rồi sau đó kết thúc như nàng vẫn thường làm. Con xin Chúa, Đừng để chúng tìm ra đứng dậy, đầu gối nàng cạ vào mặt đá lổn nhổn. Bộ quần áo giản dị màu nâu đang mặc trên người phân biệt địa vị của nàng với những tín đồ khác. Mặc dù ở đây đã lâu nhưng nàng chưa bao giờ đưa ra lời thề để hoàn thành hành trình thiêng liêng của mình. Đó chưa bao giờ là ý định của đến chỗ chậu rửa ở góc phòng và đổ nước từ bình ra, mỉm cười trong lúc nhúng ướt khăn, lời nói của Mẹ Senerity bỗng vang lên trong tâm trí. Sự sạch sẽ gần với Sự ngoan rửa mặt xong và đang bắt đầu cởi áo choàng để tắm thì đột nhiên nàng nghe thấy tiếng rơi vỡ loảng xoảng. Giật mình, nàng thả khăn xuống và quay quắt người lại, nhìn chằm chằm vào cửa phòng đang đóng kín. Và rồi nàng cuống quýt chạy đến và mở tung cửa ra, lao thật nhanh đến đại nàng, những nữ tu khác cũng đang tiến đến, tiếng rầm rì hoảng hốt của họ mỗi lúc một tăng lên. Một tiếng gầm vang vọng dọc hành lang từ lối vào chính của tu viện. Một tiếng thét đau đớn vọng theo sau, trái tim Mairin như ngừng đập. Mẹ đâu cũng có quân lính. Chúng có ít nhất hai mươi tên, tất cả đều mặc chiến phục, mặt mày lem luốc, tóc tai và quần áo ướt sũng mồ hôi. Nhưng không thấy máu. Họ không đến để ẩn náu hay nhờ giúp đỡ. Tên cầm đầu túm cánh tay Mẹ Serenity, thậm chí từ xa, Mairin cũng có thể thấy khuôn mặt của Mẹ bề trên co rúm lại vì đau đớn.“Cô ta đâu?" Gã hỏi bằng giọng lạnh lùi lại một bước. Gã đàn ông trông rất đáng sợ. Hiểm ác. Sự tức giận xoắn lại trong đôi mắt hắn như một con rắn chực chờ tấn công. Hắn lắc Mẹ Serenity khi bà không trả lời, rồi bà rúm lại dưới cánh tay hắn như một con búp bê tả làm dấu thánh và thì thầm vội một lời cầu nguyện. Những nữ tu quanh nàng cũng tập hợp lại thành một vòng tròn nhỏ và cầu nguyện.“Cô ấy không ở đây,” Mẹ Serenity thở hổn hển. "Tôi đã bảo ông là người phụ nữ ông tìm không ở đây."“Bà nói dối!” Hắn gầm nhìn lên nhóm nữ tu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua họ.“Mairin Stuart. Nói cho ta biết ả ta đang ở đâu."Mairin lạnh người, nỗi sợ hãi sôi lên trong bụng. Làm thế nào mà hắn tìm ra nàng? Sau bao nhiêu lâu như thế. Cơn ác mộng của nàng vẫn chưa kết thúc. Thực ra, nó mới chỉ bắt nàng run đến mức nàng phải giấu nó vào nếp váy. Mồ hôi rịn ra trên trán, bụng nàng thắt lại. Nàng nuốt khan, cố trấn an mình không được không nhận được câu trả lời, hắn mỉm cười, và ngay lập tức xương sống Mairin lạnh buốt. Vẫn nhìn chằm chằm, hắn nhấc cánh tay Mẹ Serenity lên để họ nhìn cho rõ. Rồi hắn tàn nhẫn bẻ ngón tay trỏ của bà. Mairin nghe thấy tiếng xương nữ tu hét lên và chạy về phía trước, nhưng bị một tên lính chặn lại. Những nữ tu khác thở hổn hển vì tức giận.“Đây là ngôi nhà của Chúa,” Mẹ Serenity nói, giọng the thé. "Ngươi đã mắc trọng tội vì dám mang bạo lực đến nơi linh thiêng này."“Câm miệng lại, mụ già,” hắn quát. “Nói cho ta biết Mairin Stuart ở đâu, nếu không ta sẽ giết lần lượt từng người một."Mairin cố hít thở và xiết chặt hai tay bên hông. Nàng tin hắn sẽ làm điều đó. Mắt hắn ngập tràn bạo tàn và liều lĩnh. Hắn được ma quỷ phái đến, và hắn không chấp nhận sự kháng túm lấy ngón tay giữa của Mẹ Serenity, Mairin lao về phía trước.“Chúa ơi, không!" Mẹ Serenity gào không nhìn bà. “Ta là Mairin Stuart. Giờ thì bỏ bà ấy ra!"Gã đàn ông buông tay Mẹ Serenity, đẩy bà về phía sau. Hắn nhìn Mairin chằm chằm đầy thích thú, sau đó đưa ánh mắt đểu cáng liếc dọc cơ thể nàng. Má Mairin đỏ bừng trước sự lỗ mãng lộ liễu đó, nhưng nàng không nao núng, vẫn trừng trừng đáp trả hắn đầy vẻ thách búng ngón tay, hai người đàn ông tiến về phía Mairin và túm lấy nàng trước khi nàng kịp nghĩ đến việc bỏ chạy. Chúng đẩy nàng xuống sàn nhà trong nháy mắt, tay dò dẫm gấu váy vung tay đá chân điên cuồng, nhưng sức nàng sao đấu nổi chúng. Chúng sẽ cưỡng hiếp nàng ở đây, ngay trên sàn nhà nguyện này ư? Nước mắt nàng dâng đầy hai khóe mi khi bị chúng xốc quần áo lên quá xoay nàng sang bên phải, ngón tay chúng chạm vào hông nàng, ngay chỗ vết cúi gằm khi những giọt nước mắt nhục nhã lăn dài hai bên má.“Đúng là ả rồi!" Một kẻ trong số chúng phấn khích lập tức, hắn bị đẩy sang một bên khi tên thủ lĩnh cúi xuống để tự mình kiểm tra vết cũng chạm vào đó, lần theo đường nét của huy hiệu hoàng gia Alexnander. Lầm bầm đầy thỏa mãn, hắn đưa tay bóp cằm nàng và giật mạnh cho đến khi nàng chịu nhìn cười của hắn khiến nàng ghê tởm.“Bọn ta đã tìm cô em lâu lắm rồi, Mairin Stuart."“Đi chết đi,” nàng vì bị đánh nàng, nụ cười của hắn nở rộng hơn. “Nào nào, nói báng bổ như thế trong ngôi nhà của Chúa sao được."Hắn vụt đứng lên, trước khi Mairin kịp chớp mắt, nàng đã bị nhấc bổng lên vai một gã lính, rồi những tên khác lao ra khỏi tu viện chìm vào bóng tức tốc trèo lên ngựa, Mairin bị bịt miệng, trói chân tay và ném lên yên trước của một gã nào đó. Họ phóng đi trước khi nàng kịp phản ứng, tiếng vó ngựa vang rền trong đêm đen tĩnh mịch. Sự chính xác trong cách hành động cũng hệt như sự tàn nhẫn của ngựa đập vào bụng nàng, và nàng bị xóc nảy đến mức buồn nôn. Nàng rên rỉ, sợ mình sẽ ngạt thở vì miếng giẻ trong họ dừng lại, nàng gần như ngất xỉu. Một bàn tay túm lấy gáy nàng, tóm gọn chiếc cổ mảnh mai của nàng nhấc bổng lên rồi nàng bị ném một cách thô lỗ xuống lúc nàng nằm run rẩy dưới bầu không khí ẩm ướt, chúng dựng lều xung quanh. Mãi sau, nàng mới nghe thấy một tên nói, “Mày ngó qua con kia xem, Finn. Nó mà chết vì lạnh, Lãnh chúa Cameron sẽ không vui đâu."Tiếng càu nhàu tức tối vang lên, nhưng chỉ một phút sau, nàng được cởi trói và tháo giẻ bịt miệng. Finn, có vẻ như là kẻ cầm đầu của vụ bắt cóc này, cúi xuống nhìn nàng, mắt hắn lóe lên dưới ánh lửa.“Không có ai nghe thấy tiếng cô em hét đâu, nếu cô em ho he một tiếng, ta sẽ vặn hàm cô em đấy."Nàng gật đầu xác nhận rồi lồm cồm bò dậy. Hắn đá nhẹ vào lưng nàng và cười khùng khục khi nàng quay phắt lại đầy giận dữ.“Gần đống lửa có chăn đấy. Lấy mà đắp và ngủ đi. Chúng ta sẽ đi lúc bình minh."Nàng sung sướng cuộn người vào hơi ấm của chiếc chăn, cố lờ đi những hòn đá và que củi trên mặt đất đang đâm vào da thịt mình. Lãnh chúa Cameron. Nàng đã nghe những người lính – những người đã đến và đi khỏi tu viện – kể chuyện về hắn ta. Hắn là kẻ tàn bạo, tham lam và khao khát muốn được khuếch trương quyền lực ngày một lớn mạnh của mình. Người ta đồn rằng đội quân của hắn là một trong số những đội quân lớn nhất trên toàn Scotland và rằng David, vua Scotland, cũng phải sợ hắn đứa con hoang của Alexander – đồng thời là anh cùng cha khác mẹ với nàng – đã cầm đầu một cuộc nổi loạn chống lại David để cướp ngai vàng. Nếu Malcolm và Duncan Cameron bắt tay với nhau, chúng sẽ trở thành một thế lực không gì ngăn cản nuốt nước bọt và nhắm mắt. Của cải của Neamh Álainn sẽ làm cho Cameron bất khả chiến bại.“Lạy Chúa lòng lành, xin hãy giúp con,” nàng thì không thể để cho hắn chiếm được Neamh Álainn. Đó là tài sản thừa kế của nàng, thứ duy nhất của cha nàng mà nàng không thể ngủ, nàng nằm co ro trong chăn, tay nắm chặt cây thánh giá trong lúc cầu nguyện xin được ban sức mạnh cũng sự dẫn lối. Vài tên lính ngủ trong lúc những kẻ còn lại canh chừng cẩn thận. Nàng không ngu ngốc đến mức nghĩ rằng mình có cơ hội trốn thoát. Nhất là khi nàng có giá trị hơn cả trọng lượng tính bằng vàng của chắc chắn chúng sẽ không giết nàng, đó chính là lợi thế nàng có. Chẳng có gì phải sợ khi cố gắng bỏ trốn, nhưng nàng có đủ thứ phải giành cả giờ thao thức cầu nguyện, tiếng om sòm đằng sau khiến nàng ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào bóng tối. Trong khi những tên lính đang ngủ quanh nàng rờ rẫm bò dậy, tay nắm chặt gươm thì tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên như xé toang màn gã nhấc một thằng bé đang vùng vẫy đến gần đống lửa rồi ném nó xuống đất. Thằng bé cúi mình, hoảng hốt nhìn xung quanh trong lúc bọn đàn ông còn lại cười hô hố.“Chuyện gì thế?" Finn hỏi.“Bắt được nó đang tìm cách thó một con ngựa," kẻ bắt được thằng bé tức giận khiến khuôn mặt Finn giống như ác quỷ, dưới ánh lửa bập bùng trông hắn càng hung tợn. Thằng bé, có vẻ chưa quá bảy, tám tuổi, vênh cằm lên khiêu khích như thách thức gã đàn ông ra tay một cách tàn độc nhất.“Sao mày dám láo xược như thế, thằng oắt con," Finn gầm giơ tay lên, Mairin lập tức lao đến, tung người lên phía trước thằng bé đúng lúc nắm đấm của hắn vung lên và nện thẳng vào má quay cuồng nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, lao vào che cho thằng bé, ôm chặt để che chắn cho nó hết sức có bé quẫy đạt điên cuồng, rít lên những câu tục tĩu bằng tiếng Gaelic[1]. Đầu nó va vào hàm răng đang đau như búa bổ của nàng, khiến nàng hoa hết cả mắt.[1] Ngôn ngữ thường dùng ở Ireland, Scotland và Isle of Man.“Yên nào," nàng bảo bằng ngôn ngữ của nó. “Nằm yên. Chị sẽ không để chúng làm em đau đâu."“Tránh xa thằng nhãi ra!" Finn gầm ôm chặt thằng bé, lúc này nó đã thôi không quẫy đạp và vùng vẫy nữa. Finn cúi xuống túm lấy tóc nàng, thô bạo kéo lên, nhưng nàng nhất quyết không buông tay.“Ngươi sẽ phải giết ta trước," nàng bình tĩnh nói khi hắn ép nàng nhìn chửi thề, buông tóc nàng ra rồi vòng ra sau đá vào mạng sườn nàng. Mairin co túm lại vì đau nhưng vẫn cẩn thận bao bọc cho thằng bé khỏi tên cục súc, tàn ác.“Finn, thôi đủ rồi," một gã quát. “Lãnh chúa muốn cô ta lành lặn trở về.”Lầm bầm chửi rủa, hắn quay đi. “Cứ để cô ta giữ thằng ăn mày bẩn thỉu đó. Cô ta sẽ phải bỏ nó ra sớm thôi."Mairin nghển cổ lên, quắc mắt nhìn Finn. “Ngươi cứ chạm vào thằng bé xem, ta sẽ tự cắt cổ tay mình."Tiếng cười của Finn xé toạc màn đêm. “Đó chỉ là một lời nói dối ngu xuẩn, cô em ạ. Cô đang cố thương thuyết thì trước hết phải tỏ ra là mình đáng tin cái đã."Nàng từ tốn đứng lên cho đến khi chỉ cách gã đàn ông to lớn khoảng ba mươi phân. Nàng nhìn hắn chằm chằm đến mức hắn phải chớp mắt và quay đi chỗ khác.“Cô em ư?" Nàng nhẹ nhàng nói. “Ta không nghĩ thế. Thực ra, nếu ta là ngươi, ta sẽ gạt bỏ bất kỳ đồ vật sắc nhọn nào xung quanh mình. Ngươi nghĩ ta không biết số phận của mình là gì ư? Lên giường với gã lãnh chúa ác độc của ngươi cho đến khi mang thai để hắn có thể giành quyền cai trị Neamh Álainn. Ta thà chết còn hơn."Mắt Finn hẹp lại. “Cô mất trí rồi!"“Phải, có thể là thế, và trong trường hợp nào đó, ta e là một trong số những vật sắc nhọn kia sẽ đâm vào xương sườn ngươi đấy."Hắn xua tay. “Cứ giữ lấy thằng bé. Lãnh chúa sẽ xử cả cô và nó. Bọn ta không đối xử tử tế với lũ trộm ngựa."Mairin phớt lờ hắn và quay trở lại chỗ thằng bé. Lúc này nó đang co quắp trên mặt đất, đăm đăm nhìn nàng, sợ hãi xen lẫn tôn kính.“Nào," nàng nhẹ nhàng nói. “Nếu chúng ta xích lại gần nhau, sẽ có đủ chăn cho cả hai chị em mình."Thằng bé hăm hở lại gần nàng, rúc cơ thể nhỏ bé của nó vào người nàng.“Nhà em ở đâu?"Nàng hỏi khi nó yên vị bên cạnh mình.“Em không biết," nó buồn bã nói. “Chắc là cách xa đây lắm. Ít nhất cũng phải mất hai ngày đường."“Suỵt," nàng dịu dàng nói. “Làm sao em đến được đây?"“Em bị lạc. Cha em bảo em không được rời khỏi nhà mà không có người đi cùng, nhưng em đã quá mệt mỏi vì đối xử như một đứa trẻ rồi. Em không phải trẻ con, chị biết đấy."Nàng mỉm cười. “Ừ, chị biết. Vậy là em bỏ nhà đi?"Nó gật đầu. “Em lấy một con ngựa. Em chỉ định đến gặp chú Alaric thôi. Chú ấy đang quay về, và em nghĩ mình nên chờ ở gần biên giới để chào chú ấy."“Biên giới?"“Thuộc lãnh địa nhà em đấy."“Vậy cha em là ai, cậu bé?"“Em tên là Crispen chứ không phải cậu bé.’” Sự khó chịu lộ rõ trong giọng thằng bé, và nàng lại mỉm cười.“Crispen là một cái tên đẹp. Giờ thì kể tiếp câu chuyện của em nào."“Chị tên là gì?"“Mairin."“Cha em là Lãnh chúa Ewan McCabe."Mairin cố gắng khơi gợi trí nhớ, nhưng có quá nhiều gia tộc mà nàng không biết. Nhà nàng ở vùng cao nguyên, nhưng nàng chưa nhìn thấy vùng đất được ban phép thánh ấy trong suốt mười năm ròng.“Vậy là em đi gặp chú mình. Rồi sau đó chuyện gì xảy ra?"“Em đi lạc," nó ủ ê. “Sau đó một tên lính của McDonald phát hiện ra em và định đưa em đến chỗ lãnh chúa của hắn để đòi tiền chuộc, nhưng em không thể để điều này xảy ra. Nó sẽ khiến cha em mất mặt, và ông cũng không có đủ tiền để chuộc lại em. Chuyện đó sẽ làm gia tộc nhà em lụn bại mất."Mairin vuốt tóc nó khi hơi thở ấm áp của nó phả vào ngực mình. Thằng bé nghe có vẻ già dặn hơn rất nhiều so với độ tuổi còn non nớt của nó. Và rất tự hào.“Em đã trốn thoát và nấp trong xe ngựa của một tên bán hàng rong, được một ngày thì bị ông ta phát hiện." Thằng bé nghiêng đầu và ngẩng lên, lại đạp vào quai hàm đang sưng vù của nàng. “Chúng ta đang ở đâu thế, chị Mairin?" Nó thì thầm. “Chúng ta có cách xa nhà em lắm không?"“Chị không biết nhà em ở đâu," nàng rầu rĩ nói. “Nhưng chúng ta đang ở vùng đồng bằng, và chị cá là chúng ta cách nhà em khoảng hai ngày cưỡi ngựa."“Vùng đồng bằng," nó nói to. "Chị là người vùng đồng bằng ư?"Nàng mỉm cười trước sự sôi nổi của nó. “Không, Crispen. Chị là người cao nguyên."“Vậy thì chị làm gì ở đây?" Nó dai dẳng. “Chúng bắt cóc chị à?"Nàng thở dài. “Chuyện dài lắm. Nó bắt đầu từ khi em còn chưa sinh ra cơ."Khi Crispen định hỏi một câu khác, nàng khẽ ôm siết lấy nó. “Ngủ đi, Crispen. Chúng ta phải giữ sức nếu muốn trốn thoát."“Chúng ta sẽ trốn ạ?"“Ừ, tất nhiên rồi. Tù nhân thường làm thế mà," nàng vui vẻ nói. Nỗi sợ hãi trong giọng thằng bé khiến nàng thương cảm. Ở cách xa nhà và những người thân thế này, hẳn là nó phải sợ hãi lắm.“Chị sẽ đưa em về với cha em chứ? Em sẽ nhờ cha bảo vệ chị khỏi Lãnh chúa Cameron."Nàng mỉm cười trước sự quả quyết trong giọng nó. “Tất nhiên rồi, chị sẽ lo liệu để đưa em về nhà."“Chị hứa chứ?"“Chị hứa."***“Phải tìm ra con trai ta!"Tiếng gầm của Ewan McCabe vang vọng khắp sân. Tất cả lính của chàng đều đứng nghiêm, mặt mày căng thẳng. Một số người nhăn mặt cảm thông. Họ tin Crispen đã chết, nhưng không ai dám nói điều đó với phải Ewan chưa suy nghĩ về khả năng đó, nhưng chàng sẽ không ngơi nghỉ cho đến khi con trai chàng được tìm thấy – dù sống hay đã quay về phía các em trai, Alaric và Caelen. “Ta không thể cử tất cả người của mình đi tìm Crispen được," chàng nói. “Làm việc đó có nghĩa chúng ta sẽ yếu đi. Ta đặt niềm tin và tính mạng của ta ở hai chú – cả tính mạng của con trai ta nữa. Ta muốn các chú mỗi người dẫn một toán quân và đi theo dọc các hướng khác nhau. Đưa thằng bé về nhà."Alaric, người thứ hai trong các anh em nhà McCabe, gật đầu. “Anh biết bọn em sẽ không ngừng nghỉ khi chưa thấy nó mà."“Ừ, ta biết," Ewan nhìn theo khi hai người em sải bước và lệnh cho người của họ. Chàng nhắm mắt và siết ngón tay lại thành nắm đấm đầy giận dữ. Ai bắt cóc con trai chàng? Ba ngày qua chàng đã chờ tin tiền chuộc, nhưng chẳng có dấu hiệu nào. Suốt ba ngày, chàng đã lùng sục từng phân trên mảnh đất nhà McCabe, kể cả vùng đất bên ngoài có phải là điềm báo trước của một cuộc tấn công không? Kẻ thù của chàng có đang nhăm nhe tấn công khi lực lượng của chàng đang yếu? Khi mà tất cả số lính chàng có đều tham gia vào cuộc tìm kiếm con trai chàng?Quai hàm nghiến chặt khi chàng nhìn quanh pháo đài đổ nát của mình. Trong suốt tám năm, chàng đã vật lộn duy trì sự sống cho gia tộc. Cái tên McCabe trước đây từng luôn đồng nghĩa với sức mạnh và lòng kiêu hãnh. Tám năm trước, họ phải chống chọi với một cuộc càn quét. Bị phản bội bởi người phụ nữ mà Caelen yêu. Cha của Ewan và người vợ trẻ của chàng bị giết, đứa con của họ may mắn sống sót nhờ được một người hầu giấu như chẳng còn gì sót lại khi chàng và các em trai trở về. Chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, người thân của chàng đã về cõi vĩnh hằng, và đội quân của chàng bị phân tán gần còn lại gì cho Ewan tiếp quản khi chàng trở thành lãnh mất bao nhiêu thời gian mới khôi phục lại được như thế này. Lính của chàng là đội quân được huấn luyện tốt nhất ở vùng cao nguyên. Chàng và các em trai của mình phải làm việc không ngừng nghỉ để lo đủ thức ăn cho người già, người đau ốm, phụ nữ và trẻ em. Không biết bao nhiêu lần, những người đàn ông đã phải nhịn đói. Rồi những đứa trẻ lặng lẽ lớn lên, bổ sung thêm lực lượng, cho đến khi, cuối cùng Ewan đã có thể mang lại cho cuộc sống no đủ cho gia lâu sau, sự quan tâm của chàng đã chuyển sang trả thù. Không, nói như thế cũng chưa thật chính xác. Trả thù là điều đã tiếp sức mạnh cho chàng trong suốt tám năm ròng. Không một ngày nào chàng không nghĩ đến nó.“Thưa Lãnh chúa, tôi có tin tức của con trai ngài."Ewan quay ngoắt lại, thấy một người lính đang lao về phía mình, chiếc áo chùng đầy bụi như thể anh ta vừa mới rơi xuống ngựa.“Nói đi," chàng ra lệnh.“Cách đây ba hôm, một người nhà McDonald đã tình cờ thấy con trai ngài dọc biên giới phía bắc. Hắn đã bắt cậu ấy, định đưa cậu ấy đến chỗ lãnh chúa McDonald để đòi tiền chuộc. Nhưng Crispen đã trốn thoát. Kể từ lúc đó không ai thấy cậu đâu nữa."Ewan run lên giận dữ. “Dẫn tám người đến nhà McDonald. Chuyển cho hắn lời nhắn này. Hắn sẽ phải giao nộp tên lính đã đưa con trai ta ra khỏi lãnh địa của ta, nếu hắn từ chối có nghĩa hắn đã ký vào bản án tử hình. Nếu hắn không làm theo, ta sẽ đích thân đến xử lý hắn. Ta sẽ giết hắn. Và ta sẽ không để hắn chết một cách dễ dàng đâu. Không được phép truyền sai một từ nào trong lời nhắn của ta."Người lính cúi đầu. “Vâng, thưa Lãnh chúa."Anh ta quay người và vội vã đi, để lại Ewan đứng đó, vừa nhẹ nhõm vừa giận dữ. Crispen còn sống, hoặc chí ít thì nó đã còn sống. McDonald thật ngu ngốc khi phá vỡ hiệp ước hòa bình ngầm giữa họ. Mặc dù hai gia tộc khó có thể được coi là đồng minh của nhau nhưng McDonald không ngu đến mức chọc tức Ewan McCabe. Pháo đài của chàng có thể đổ nát, người của chàng không hẳn là được no đủ nhất, nhưng sức mạnh của chàng đã được khôi phục gấp của chàng là một đội quân chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, những người sống gần lãnh địa của Ewan đều nhận thấy điều đó. Nhưng mục tiêu của Ewan không nhắm vào hàng xóm của chàng. Mà là Duncan Cameron. Chừng nào cả đất nước Scotland còn chưa đẫm máu của Cameron, Ewan chưa thể vui được. Tác giả Thể loại Phương TâyNguồn Trạng thái FullSố chương 39Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Nguyên bản tiếng Anh In bed with a highlander McCabe Trilogy 1Thể loại Lãng mạnDịch giả Phương PhươngMairin Stuart – Nàng công chúa xinh đẹp nhưng rắc McCade – Chàng lãnh chúa dũng mãnh nhưng độc đoán và lạnh sở hữu một kho báu khổng lồ mà vì nó nàng luôn phảỉ trốn chạy từ trong mình trách nhiệm gánh vác cả một gia tộc vừa bị tàn phá tan hoang sauchiến cần tìm cho mình một chiến binh để bảo vệ kho báu và sự an toàn của bản thân. Còn chàng cần tìm lực để vực dậy cả gia tộc, cũng như đương đầu với những tai ương sắp binh của công chúa sẽ đưa bạn vào một thiên tình sử nóng bỏng, lôi cuốn, đầy đam mê và mang đậm không khí miền cao nguyên Scotland. Đã quá nửa đêm khi Ewan và người của chàng cưỡi ngựa về đến sân trong. Người họ bẩn thỉu, vấy máu, mệt mỏi, nhưng họ hân hoan trước chiến thắng quá dễ chiến thắng sẽ là tiệc ăn mừng, nhưng chàng không muốn tổ chức, Duncan Cameron đã thoát khỏi sự báo thù của Ewan và điều đó cuộn lên như bia chua trong bụng chàng. Chàng muốn thằng khốn đó nằm dưới lưỡi gươm của mình, không chỉ vì tội ác hắn đã làm cách đây tám năm, mà còn vì điều hắn đã gây ra cho ra lệnh cho quân lính tăng cường canh phòng. Có rất nhiều việc cần làm liên quan đến đám cưới của chàng với Mairin. Việc phòng ngự sẽ phải được củng cố, và việc tìm đồng minh mới, chẳng hạn như với nhà McDonald, sẽ quan trọng hơn bao giờ cho tất cả những điều đó đang đè nặng trong lòng chàng, tâm tư chàng vẫn hướng về Mairin trước nhất. Chàng hối hận vì đã quan hệ với nàng trong vội vã. Chàng không thích tội lỗi. Tội lỗi là của những người đàn ông sai lầm. Ewan không thích việc phạm sai lầm hay thừa nhận thất bại. Phải, nhưng chàng đã làm nàng thất vọng và chàng không biết phải bù đắp cho nàng như thế tắm gội trong hồ với những người đàn ông khác. Nếu không vì thực tế là có một cô gái ngọt ngào đang nằm trên giường chàng, thì chàng đã chui thẳng vào chăn, để nguyên giày dép và chẳng thèm bận tâm đến đống lộn xộn đó cho đến sáng hôm sau khi gột sạch bùng đất và máu trên người, chàng nhanh chóng lau khô và đi lên phòng. Sự háo hức bừng lên trong chàng. Chàng không chỉ muốn nàng thấy sự nhẹ nhàng mà còn thèm muốn nàng kinh khủng. Trước đó, chàng chỉ mới nếm sự ngọt ngào của nàng. Bây giờ chàng muốn từ từ thưởng thức nhẹ nhàng mở cửa phòng và bước vào trong. Căn phòng chìm trong bóng tối. Chỉ có những viên than cháy tỏa ánh sáng cho cả phòng khi chàng đến bên giường. Nàng đang nằm giữa giường, mái tóc xõa ra như một dải lụa. Chàng đặt một đầu gối lên giường và cúi xuống nhìn nàng, đang định đánh thức nàng thì chàng chợt nhìn thấy một hình thù nằm ngay cạnh phía bên kia mày, chàng kéo chăn ra và thấy Crispen đang nằm nép vào cánh tay nàng, đầu nó gục vào ngực nàng. Một nụ cười giãn ra trên khuôn mặt chàng khi chàng thấy hai cánh tay nàng vòng quanh ôm lấy thằng bé đầy che chở. Nàng đã thực hiện trách nhiệm của một người mẹ mới với Crispen rất nghiêm túc. Họ ôm chặt lấy nhau như hai con mèo con trong đêm thở dài, chàng nhẹ nhàng nằm xuống bên nàng, chấp nhận sự thật rằng đêm nay chàng sẽ không được đánh thức vợ mình với những nụ hôn hay những cái vuốt ve âu tiến sát lại cho đến khi lưng nàng chạm vào ngực chàng. Sau đó, chàng vòng tay ôm cả Mairin và con trai trong lúc vùi mặt vào mái tóc thơm hương dịu ngọt của là đêm chàng chìm vào giấc ngủ nhanh nhất trong cuộc đời cẩn thận không đánh thức Mairin và Crispen khi tỉnh dậy sau đó vài tiếng. Chàng mặc đồ trong bóng tối và vấp phải thứ gì đó trong lúc cố gắng tìm đường ra cửa. Chàng thò tay xuống và nhặt thứ đó lên, nhận ra đó là chiếc váy Mairin đã mặc khi nàng làm đám cưới với rằng mình xé nó ra trong lúc vội vã làm tình với nàng, chàng trân trân nhìn tấm vải một lúc lâu. Hình ảnh đôi mắt mở to, sững sờ của Mairin và sự tổn thương ánh lên trong đó khiến chàng cau chỉ là một chiếc váy thôi chặt cái váy trong tay, chàng mang nó theo xuống cầu thang. Mới sáng sớm nhưng âm thanh lao động đã rộn rã. Caelen và Alarin đang hoàn thành nốt bữa sáng của mình và ngẩng lên khi Ewan bước vào sảnh chính.“Hôn nhân đã biến anh thành một kẻ thích ngủ nướng rồi đấy,” Caelen dài giọng. “Bọn em dậy trước cả tiếng rồi.”Phớt lờ sự chế nhạo của em trai, Ewan ngồi ở vị trí đầu bàn. Một người phục vụ đi nhanh đến với một đĩa thức ăn và đặt nó trước mặt Ewan.“Anh đang cầm cái quái gì thế, Ewan?” Alaric liếc nhìn xuống và thấy chàng vẫn đang cầm chặt chiếc váy của Mairin trong tay. Thay vì trả lời Alaric, chàng gọi cô phục vụ lại.“Maddie đã vào đây chưa?”“Rồi ạ, thưa Lãnh chúa. Ngài có muốn tôi gọi bà ấy không ạ?”“Ngay lập tức.”Cô ta nhún gối và đi nhanh ra ngoài để thực hiện mệnh lệnh của chàng. Chẳng bao lâu sau, Maddie vội vã đi vào.“Thưa Lãnh chúa, ngài cho gọi tôi ạ?”Ewan gật đầu. “Phải.” Chàng ấn cái váy vào tay Maddie, với vẻ ngạc nhiên, bà ta nhận lấy nó. “Bà có sửa nó được không?”Maddie lật qua lật lại cái váy trong tay, kiểm tra chỗ rách.“Được chứ, thưa Lãnh chúa. Chỉ cần có kim chỉ. Tôi sẽ làm nó nhanh thôi.”“Cố gắng hoàn thành sớm nhé. Ta muốn phu nhân nhận được nó nguyên vẹn một lần nữa.”Maddie mỉm cười, mắt bà ta ánh lên vẻ am hiểu khiến chàng khó chịu. Chàng cau mày rồi ra hiệu cho bà ta ra ngoài. Vẫn còn cười toe toét, Maddie khoác chiếc váy lên tay và đi ra.“Anh xé váy cưới của cô ấy ư?” Caelen chế nhạo.“Chắc hẳn là anh quen với cách hành xử cùng các cô gái điếm rồi,” Alaric nói và lắc đầu. “Anh kéo cô ấy lên lầu và làm chuyện ấy nhanh nhất trong lịch sử, anh còn xé váy của cô ấy.”Mũi Ewan nở rộng. “Cô ấy không phải là gái điếm. Bây giờ cô ấy là chị của các chú và các chú nên nói về cô ấy với sự tôn trọng như đối với một bà chủ và vợ của lãnh chúa.”Alaric giơ hai tay lên đầu hàng và dựa vào ghế. “Không có ý mạo phạm.”“Dễ bị đụng chạm nhỉ?” Caelen mắt của Ewan làm hai em trai im lặng. “Hôm nay chúng ta có rất nhiều việc phải làm. Alaric, ta cần chú làm người đại diện cho ta sang nhà McDonald.”Cả Alaric và Caelen ngồi dựng dậy trên ghế, sự hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt.“Sao cơ? Ewan? Ông già khốn kiếp đó đã tìm cách bắt con trai anh mà,” Alaric gầm gừ.“Ông ta không biết về hành động của tên lính đó và thề rằng hắn đã tự làm theo ý mình. Gã đó đã chết rồi,” Ewan thẳng thừng nói. “Ông ta sẽ không còn là mối hiểm họa cho con trai ta nữa. McDonald muốn liên minh. Ông ta sẽ có lợi nếu trở thành đồng minh với chúng ta. Từ trước đến nay, ta đã từ chối liên minh. Nhưng lãnh địa của ông ta nối lãnh thổ của chúng ta với Neam Álainn. Ta muốn chú thực hiện việc đó, Alaric.”“Vậy thì cứ làm thế đi,” Alaric nói. “Em sẽ đi ngay.”Alaric đi ra khỏi sảnh chính để chuẩn bị cho chuyến đi. Ewan nhanh chóng hoàn thành nốt bữa sáng rồi sau đó chàng và Caelen ra chỗ quân lính đang luyện đứng trên sân, theo dõi những người lính khác đang chiến đấu và luyện tập.“Điều quan trọng là Mairin phải luôn được bảo vệ,” Ewan thấp giọng nói với Caelen. “Duncan Cameron sẽ không từ bỏ chỉ vì ta đã cưới cô ấy. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm, Mairin phải ở trong pháo đài dưới sự canh gác cẩn mật.”Caelen nhìn Ewan với ánh mắt đề phòng “Đừng nghĩ đến chuyện giao cho em việc vặt đó. Cô ấy là vợ anh.”“Cô ấy là tương lai của gia tộc ta,” Ewan nói bằng giọng nhẹ nhàng đầy nguy hiểm. “Chú sẽ phải nhớ kỹ điều đó khi chú nói với ta điều chú sẽ làm hay không làm. Ta mong là lòng trung thành của chú dành cho ta cũng mở rộng ra với cô ấy nữa.”“Nhưng làm một bảo mẫu ư, Ewan?” Caelen hỏi với giọng thống khổ.“Tất cả những gì chú phải làm là giữ cho cô ấy được an toàn. Chuyện đó khó đến đâu?” Ewan hỏi. Chàng đi về phía những người chỉ huy cấp cao của mình khi họ kết thúc vòng đấu đầu chỉ dẫn Gannon, Cormac và Diormid trong việc bảo vệ Mairin toàn thời gian.“Xin làm theo ý ngài, thưa Lãnh chúa. Cô ấy sẽ không thích điều đó lắm đâu,” Gannon nói.“Ta không quan tâm đến việc liệu cô ấy có thích hay không,” Ewan phản đối. “Ta quan tâm đến việc bảo vệ an toàn cho cô ấy và đảm bảo rằng cô ấy sẽ luôn ở bên ta.”Những người lính gật đầu đồng ý.“Không cần phải cảnh báo cho nàng biết. Ta không muốn nàng cảm thấy không an toàn trên lãnh địa của ta. Ta muốn nàng được bảo vệ tốt nhưng chỉ muốn chuyện đó diễn ra kín đáo thôi.”“Ngài có thể tin tưởng chúng tôi trong việc bảo vệ phu nhân McCabe an toàn, thưa Lãnh chúa,” Cormac lòng khi người của chàng hiểu được tầm quan trọng của việc bảo vệ Mairin sít sao, Ewan cho gọi người đưa tin và viết một bức thư gửi đức vua thông báo về đám cưới của chàng với Mairin và yêu cầu được nhận của hồi môn của đầu tiên trong nhiều năm ròng, hy vọng mới đập những nhịp vững chắc trong lồng ngực chàng. Không phải để báo thù. Không, chàng luôn biết rằng ngày đó sẽ đến khi chàng trả thù cho gia tộc mình. Với của hồi môn của Mairin, gia tộc của chàng sẽ lại thinh vượng một lần nữa. Thức ăn sẽ dồi dào. Quân nhu sẽ không bao giờ thiếu. Họ sẽ không còn phải bươn chải sinh tồn trong những hoàn cảnh khắc nghiệt chàng dự định bớt chút thời gian để nói chuyện với Mairin - chàng vẫn chưa biết sẽ phải nói gì - nhưng ngày hôm đó trôi qua với bộn bề công việc. Chàng đã nghĩ đến việc an ủi nàng và đảm bảo rằng người của Duncan Cameron đã bị đánh cho tan tác. Phải, nàng sẽ cảm thấy tốt hơn và an toàn hơn, nàng sẽ không còn nghi ngờ khả năng của chàng trong việc bảo vệ nàng hay lãnh địa của chàng sự cố xảy ra với lính của chàng khiến Ewan không ăn tối được với Mairin, đến khi chàng lên cầu thang để vào phòng, chàng đã mệt lử, nhưng ít ra thì chàng vẫn sạch sẽ sau khi tắm dưới đẩy nhẹ cửa và thấy Mairin đã ngủ, hơi thở nhẹ nhàng cho thấy nàng đang ngủ say. Chàng tiến lại, định đánh thức nàng thì lại thấy Crispen đang rúc vào người nàng. Chàng thở dài. Ngày mai chàng sẽ phải nói rõ với nàng rằng Crispen phải ngủ trong phòng của nó ở bên kia hành chàng không có cơ hội nói với nàng điều đó. Từ lúc Mairin thức dậy, chàng dường như không có cơ hội để lời triệu tập không được đáp lại, chàng cử Cormac đến hộ tống nàng, vì Diormid đang bảo vệ nàng. Cormac quay về truyền lời rằng Mairin đang đến thăm nhà của những người phụ nữ khác và sẽ nói chuyện với lãnh chúa cau mày, Cormac cảm thấy e ngại khi nói với lãnh chúa rằng vợ ngài đã từ chối ràng là họ sẽ phải thảo luận về các vấn đề quan trọng hơn nhiều so với chuyện chỗ ngủ của con trai chàng. Đó là việc nàng lấy đâu ra ý nghĩ mình có quyền từ chối mệnh lệnh trực tiếp từ quyết định ăn tối với Mairin hôm đó. Trông nàng mệt mỏi và bồn chồn. Ánh mắt nàng liên tục liếc về phía chàng khi nghĩ chàng không để ý, cứ như sợ chàng sẽ lao qua bàn và lôi nàng lên phòng thở dài. Chàng nghĩ đó không phải nỗi sợ hãi vô lý với những gì đã xảy ra trong ngày cưới của họ. Sự tức giận trong chàng vơi đi một chút. Cô gái đó thật khó tính. Chàng sẽ phải làm dịu nỗi sợ và giảm bớt sự lo lắng cho bảo vệ thì chàng đã làm rồi. Lòng chung thủy với người phụ nữ mà chàng coi là vợ sẽ không bao giờ lay chuyển. Nếu nàng muốn điều gì, chàng sẽ mang nó đến cho nàng chừng nào chàng còn sống. Đó là những điều mà một chiến binh như chàng sẵn có. Nhưng những thứ như sự dịu dàng và thông cảm thì sao? Những lời ngọt ngào để xoa dịu nỗi lo lắng thì sao? Ý tưởng đó làm chàng hoảng là suy nghĩ của chàng đã hiện lên trên mặt vì Mairin nhìn chàng với vẻ giật mình, sau đó nàng đứng lên ngay lập tức và xin phép rời bàn ăn. Không chờ chàng cho phép, nàng thì thầm điều gì đó với Crispen. Thằng bé tống đầy thức ăn vào miệng rồi vội vã đi ra khỏi bàn. Nó cầm lấy tay nàng và hai người ra khỏi sảnh đi về phía cầu Ewan hẹp lại khi chàng nhận ra điều nàng đang làm. Nàng cố tình bảo Crispen ngủ cùng nàng để lẩn tránh Ewan. Nếu chàng không tức giận đến thế thì chàng đã ấn tượng trước mánh khóe của nàng cũng rời bàn ăn sau khi trao cái gật đầu về phía Caelen. Chàng thà ra chiến trường chiến đấu còn hơn phải lên gác và đối diện với người vợ mới mà chàng không biết phải giải quyết thế nên bắt đầu bằng việc nghiêm nghị giảng giải cho nàng biết việc phải phục tùng mệnh lệnh của chàng. Sau đó, chàng sẽ yêu cầu nàng thôi tỏ ra cứng đầu trước mặt thấy tự tin trước kế hoạch hành động của mình, Ewan lên phòng và mở cửa. Mairin quay phắt lại, nỗi ngạc nhiên hiển hiện trong đôi mắt.“Chàng làm gì vậy, Lãnh chúa?”Chàng nhướng một bên mày. “Ta không được quay về phòng của chính mình ư?”Nàng đỏ mặt và kéo Crispen lại chỗ mình. “Phải, tất nhiên rồi. Chàng không thường đi ngủ sớm như thế này. Ý em là, em không nghĩ chàng…”Nàng ngập ngừng, má mỗi lúc một đỏ hơn, rồi mím chặt môi như không muốn nói không thể không trêu chọc nàng. “Ta không nghĩ nàng lại quen với nếp ngủ của ta đến thế.”Nét thẹn thùng biến mất và nàng trừng mắt khó tâm đi thẳng vào câu chuyện, chàng ngoắc ngón tay với Crispen, khi nó miễn cưỡng rời Mairin và đến chỗ cha mình, Ewan đặt hai tay lên vai thằng bé.“Hôm nay con sẽ ngủ ở phòng con.”Khi Mairin định phản đối, chàng nhìn nàng bằng ánh mắt nghiêm nghị. Crispen cũng muốn phản đối, nhưng thằng bé rất ngoan nên không dám làm điều đó. Đa phần là như vậy.“Vâng, thưa cha. Con hôn chúc mẹ ngủ ngon được không ạ?”Ewan mỉm cười. “Tất nhiên rồi.”Crispen chạy lại chỗ Mairin và để nàng ôm lấy nó. Nàng hôn lên đỉnh đầu và ôm nó thật chặt. Crispen quay lại và nghiêm trang đứng trước mặt Ewan.“Chúc cha ngủ ngon.”“Chúc ngủ ngon, con trai.”Ewan chờ cho đến khi con trai ra khỏi phòng rồi mới quay lại nhìn Mairin. Cằm nàng hếch lên và đôi mắt ánh lên sự thách thức. Nàng đang chuẩn bị chiến đấu. Suy nghĩ đó làm chàng thích thú nhưng chàng giấu nụ cười sắp nở. Sự thật là kể từ khi nàng đến, chàng đã cười nhiều hơn so với toàn bộ quãng đời trước đó.“Khi ta cho gọi nàng, ta hy vọng nàng để ý đến nó,” chàng nói. “Ta trông chờ - không, ta yêu cầu - sự phục tùng. Ta không chấp nhận thách thức từ nàng.”Mairin cắn môi. Lúc đầu chàng nghĩ mình lại làm nàng sợ, nhưng nhìn lại, chàng thấy nàng đang điên tiết.“Ngay cả khi những lời yêu cầu của chàng thật lố bịch?” Mairin hỏi và khịt nhướng một bên lông mày “Việc ta yêu cầu nàng đến gặp ta là lố bịch ư? Ta có nhiều việc phải thảo luận với nàng. Thời giờ của ta rất quý giá.”Nàng há miệng ra rồi ngay lập tức khép lại. Nhưng nàng lẩm bẩm điều gì đó mà chàng không nghe được.“Bây giờ, sau khi chúng ta đã giải quyết vấn đề đó, ta đánh giá cao tình cảm nàng dành cho con trai ta nhưng nó có phòng ngủ chung với những đứa trẻ khác trong gia tộc.”“Thằng bé nên ngủ chung với cha mẹ mình,” nàng đáp trả.“Phải, sẽ có những lúc như thế,” Ewan đồng ý. “Nhưng ngay sau đám cưới của chúng ta thì không.”“Em không hiểu việc mới cưới xong thì có liên quan gì đến chuyện đó.”“Sẽ rất khó để ái ân với nàng nếu con trai ta cứ ngủ chung giường,” chàng dài nhìn ra chỗ khác và đôi tay vặn xoắn vào nhau. “Nếu chuyện đó không có vấn đề gì với chàng thì em không muốn chàng… ngủ với em.”“Vậy nàng định có thai bằng cách nào?”Nàng chun mũi và nhìn chàng bằng ánh mắt vừa thận trọng vừa hy vọng. “Có lẽ hạt giống của chàng đã bắt đầu đâm chồi rồi. Chúng ta nên chờ xem sao. Sự thật là chàng chẳng có kỹ năng chăn gối gì cả, và rõ ràng là em cũng thế.”Miệng Ewan há hốc. Chàng chắc chắn mình không nghe rõ. Không có kỹ năng gì ư? Miệng chàng ngậm lại rồi lại há hốc ra lần nữa, cuối cùng chàng khép lại trong hoài nhún vai. “Sự thật là một người đàn ông hoặc chỉ có thể giỏi trên chiến trường hoặc chỉ giỏi trên giường. Và rõ ràng là chiến đấu mới là sở trường của chàng.”Ewan nhăn mặt. Cô gái này đang đánh giá thấp bản lĩnh đàn ông của chàng. Hạ thân chàng đột nhiên co lại trước lời chỉ trích của nàng. Giận dữ và tức tối bùng lên cho đến khi chàng nhìn thấy môi dưới nàng run rẩy và ánh mắt nàng lo thở dài. “À, đúng là lần đầu tiên ta đã làm tình với nàng bằng kỹ năng của một chàng trai mới lớn với người phụ nữ đầu tiên của mình.”Hai má nàng ửng đỏ, chàng tự đá mình vì quá thô tục. Tay chàng cào tóc.“Nàng là một trinh nữ. Thực ra, chẳng gì có thể khiến chuyện đó tuyệt vời trong lần đầu tiên được, nhưng có rất nhiều việc ta có thể làm để nàng cảm thấy dễ chịu hơn.”“Em thích dễ chịu,” nàng buồn bã nguyền rủa. Chàng đã làm nàng đau đến mức nào cơ chứ? Chàng biết mình đã không trao cho nàng niềm vui sướng hay kiên nhẫn mà nàng đáng được nhận. Lúc đó, chàng chỉ biết là mình phải nhanh chóng hoàn thành xong nghi thức đám cưới. Chàng không có đủ thời gian để quyến rũ nàng trinh nữ đang thẹn thùng. Có điều, bây giờ nàng trinh nữ thẹn thùng của chàng đã biến thành một người phụ nữ cứng đầu, ngang ngạnh.“Mairin, hôn nhân sẽ không có giá trị trừ phi ta ân ái với nàng. Ta không thể mạo hiểm để bất kỳ điều gì xảy ra trước khi ta có cơ hội làm tình với nàng. Nếu nàng bị bắt, Cameron sẽ có thể chiếm hữu nàng và đề nghị hủy bỏ hôn nhân của chúng ta. Hắn sẽ cưỡng bức nàng và khiến nàng mang thai đứa con của hắn để củng cố lời khẳng định đó.”Môi nàng run lên và nàng đưa mắt xuống nhìn đôi tay đang lo lắng xoắn xít trên tận dụng cơ hội nàng đang phân tâm để tiến lại gần, đưa tay ra nắm lấy tay nàng. Đôi bàn tay nhỏ và mềm, thật mỏng manh. Việc chàng đã quá vội vã, thô lỗ làm nàng tổn thương khiến chàng bối không nên cảm thấy tội lỗi vì đã chiếm hữu nàng. Bổn phận của nàng là mang lại cho chàng sự thoải mái, cho dù đó cũng là bổn phận của chàng. Nhưng hình ảnh đôi mắt nàng mọng nước khiến ruột gan chàng như bị thụi một quả như trời giáng.“Từ bây giờ trở đi, chuyện sẽ không như thế nữa.”Nàng ngước nhìn chàng và lông mày nàng nhăn lại vì bối rối. “Không ư?”“Không đâu.”“Sao lại thế?”Chàng cố ngăn cái tính nóng nảy và tự nhắc nhở bản thân rằng lúc này nàng cần một bàn tay dịu dàng.“Vì ta khá thành thạo trong chuyện gối chăn,” chàng nói. “Và ta định cho nàng thấy.”Mắt nàng mở to. “Thật ư?”“Thật.”Miệng nàng tròn chữ o, và nàng cố lùi lại. Chàng nắm chặt lấy tay nàng và kéo nàng vào ngực.“Thực ra, ta định cho nàng biết ta giỏi đến thế nào.”“Thế ư?”“Đúng thế.”Nàng nuốt khan và chăm chăm nhìn vào mắt chàng, đôi mắt nàng mở to và hoang mang. “Chàng định khi nào làm điều đó, thưa Lãnh chúa?”Chàng cúi xuống chạm vào môi nàng. “Ngay bây giờ.” Alaric suýt mắc nghẹn vì ngụm rượu trong miệng. Caelen có vẻ thở phào khi McDonald đã không nhắm vào mình, và gửi sang anh trai cái nhìn đầy cảm đưa ánh mắt cảnh báo sang Alaric và quay sự chú ý sang McDonald.“Tại sao chúng ta nhất thiết phải dùng hôn ước để đóng dấu sự liên minh này? Chắc chắn có nhiều thứ quan trọng khác cần làm buộc chúng ta phải liên kết với nhau vì lợi ích chung.”“Rionna là người thừa kế của ta. Người thừa kế duy nhất. Ta không có con trai kế nghiệp sau khi chết. Người đàn ông mà nó cưới sẽ phải sẵn lòng gánh vác trách nhiệm của một lãnh chúa cũng như đủ mạnh để bảo vệ lãnh thổ khỏi những mối đe dọa như Duncan Cameron. Nếu hai gia tộc của chúng ta liên minh với nhau không chỉ qua thỏa thuận mà còn qua hôn ước, sự trung thành của cậu với em trai mình sẽ không cho phép cậu phá vỡ thỏa thuận ấy.”Ewan cứng rắn nhìn thẳng vào người đàn ông luống tuổi, giận dữ trước sự xúc phạm của ông ta. “Ý ông là lời của tôi không đáng tin cậy?”“Không, ý ta là ta sẽ cảm thấy yên tâm hơn khi hợp tác nếu như có nhiều thứ để đảm bảo niềm tin hơn là sự bảo vệ lẫn nhau. Ta không muốn đất của ta rơi vào tay một kẻ như Duncan Cameron. Hắn là một gã con hoang tham lam, khát quyền lực; hắn đã phản bội chính mẹ mình để kế hoạch của hắn được thuận lợi. Có những lời đồn, Ewan, nhiều hơn bao giờ hết, rằng Duncan đang âm mưu chống lại đức vua. Và ta có nghe rằng hắn có thể sẽ câu kết, hỗ trợ Malcolm để thực hiện một cuộc nổi loạn khác hòng lật đổ ngai vàng.”Ewan gõ tay xuống bàn và nhìn lại sang Alaric. Khuôn mặt anh hiện rõ nét cam chịu trong đau đớn.“Tôi sẽ phải nói chuyện với em trai mình. Tôi sẽ không đưa ra quyết định nào liên quan đến Alaric mà chưa được biết ý kiến cậu ấy về việc này.”McDonald gật đầu. “Tất nhiên rồi. Ta cũng nghĩ thế. Chúng ta đều là những gia tộc mạnh. Nếu liên minh với nhau chúng ta sẽ có quyền lực đáng nể. Cậu có nghĩ đến việc sẽ mời gia tộc McLauren tham gia vào liên minh này không?”Gia tộc McLauren dù nhỏ nhưng có đội quân tinh nhuệ. Cùng với gia tộc McCabe và McDonald, họ sẽ tạo thành một liên minh hùng mạnh và sẽ càng được củng cố khi gia tộc McCabe cai quản Neamh Álainn.“Có, họ sẽ tham gia,” Ewan trả lời. “Ông ta cai trị vùng đất ở cả hai vùng phía bắc và phía tây Neamh Álainn.”“Nếu chúng ta thông báo về việc Duncan Cameron đang đánh hơi Neamh Álainn, ông ta sẽ lên tiếng sớm,” McDonald nói. “Một mình ông ta không thể đấu lại lực lượng như của Cameron, nhưng khi liên kết với chúng ta, sức mạnh hợp lực sẽ khiến Cameron không thể chống cự.”“Duncan Cameron không thể chống lại tôi,” Ewan nhấn nhướn lông mày ngạc nhiên. “Như thế là tự cao quá rồi, Ewan. Cậu làm gì có quân số đông như hắn.”Ewan mỉm cười. “Lính của tôi được huấn luyện tốt hơn. Họ khỏe hơn. Có kỷ luật hơn. Tôi không trông cậy vào sự hợp tác này để đánh bại Cameron. Tôi sẽ đánh bại hắn cho dù là có hay không sự hỗ trợ liên minh này. Tôi chỉ trông đợi vào liên minh để đặt nền móng cho tương lai.”Trước ánh mắt đầy hoài nghi của McDonald, Ewan tựa lưng vào ghế. “Ông có muốn kiểm chứng không, Gregor? Có lẽ ông sẽ muốn trực tiếp chứng kiến những chiến binh mà ông sẽ hợp tác.”McDonald nheo mắt. “Kiểm chứng bằng cách nào?”“Chiến binh giỏi nhất của ông đấu với chiến binh giỏi nhất của tôi.”Nụ cười nở dần trên khuôn mặt vị lãnh chúa già. “Ta rất thích những cuộc thi đấu đỉnh cao. Ta chấp thuận. Chúng ta sẽ đánh cược gì đây?”“Thực phẩm,” Ewan nói. “Một kho thịt và gia vị đủ dùng trong ba tháng.”“Chúa ơi, cậu ra giá cao quá đấy. Ta e mình không có đủ số hiện vật để cược nhiều như thế đâu.”“Nếu ông sợ thua, tất nhiên chúng ta có thể hủy cuộc đấu.”Biết rõ điểm yếu của đối thủ là tối quan trọng trong thi đấu, với Gregor McDonald, điểm yếu của ông ta chính là một thách thức. Sẽ quá chủ quan nếu cho rằng ông ta sợ thua một vụ cá cược.“Ta đồng ý,” McDonald tuyên bố. Ông hào hứng xoa xoa hai lòng bàn tay, đôi mắt ánh lên vẻ đắc đứng dậy. “Còn gì thích hợp hơn là ngay lúc này.”McDonald nhảy bật ra khỏi ghế và ra hiệu gọi người chỉ huy của mình. Rồi ông đưa ánh mắt đầy hoài nghi sang Ewan.“Cậu và các em trai của mình không được phép tham gia. Chỉ có người của cậu được tham gia thôi. Lính đấu với lính.”Ewan mỉm cười uể oải. “Nếu đó là điều ông muốn. Nhưng tôi cũng không có bất cứ người lính nào dưới tiêu chuẩn của mình cả, ai cũng dũng mãnh như tôi khi cầm gươm.”“Ta sẽ rất thích thú với việc lùng sục nhà kho của cậu khi người của ta chứng tỏ khí phách của mình,” McDonald phấn giữ nguyên nụ cười trong lúc ra hiệu mời McDonald đi McDonald đi gặp các chiến binh, Alaric lưỡng lự. “Ewan, anh sẽ cân nhắc kỹ về vấn đề hôn nhân này chứ?”Ewan đưa mắt nhìn em trai. “Chú đang nói là ta không suy nghĩ kỹ đấy à?”Alaric nhăn nhó. “Không. Ý em không phải như vậy. Nhưng chúa ơi, Ewan, em không có ý định chất lên vai gánh nặng của một cô dâu.”“Đây là một cơ hội tốt cho chú, Alaric ạ. Chú sẽ làm chủ một gia tộc của chính mình. Chú sẽ có đất đai và những cậu con trai để trao tài sản thừa kế.”“Không,” Alaric thì thầm. “Đây là gia đình của em. Không phải gia tộc McDonald.”Ewan đặt một tay lên vai Alaric. “Chúng ta luôn là gia đình. Nhưng hãy suy nghĩ kỹ đi. Anh trai của chú sẽ là người láng giềng thân cận nhất. Chúng ta sẽ là đồng minh. Nếu ở đây, chú sẽ không bao giờ trở thành lãnh chúa. Người thừa kế của chú sẽ không bao giờ là chủ. Chú nên toàn tâm toàn ý tận dụng cơ hội này.”Alaric thở dài. “Nhưng kết hôn ư?”“Đó là một cô gái tốt,” Ewan giải thích.“Cũng đủ xinh, em cho là vậy,” Alaric lẩm bẩm. “Em không thấy rõ mặt cô ta trong suốt bữa ăn, vì lúc nào cô ta cũng cúi gằm xuống.”“Sẽ có nhiều thời gian để ngắm nghía cô ấy. Hơn nữa, khuôn mặt không phải là thứ em cần phải quan tâm nhiều. Mà là những phần còn lại.”Alaric bật cười và đảo mắt nhìn quanh. “Tốt hơn là không nên để phu nhân của anh nghe thấy. Có thể đêm nay anh sẽ phải ngủ chung với đám lính đấy.”“Cậu sẵn sàng chưa, Ewan?” Tiếng McDonald vang lên từ giơ cao tay. “Tôi đã sẵn sàng.”“Họ đang làm gì thế?” Mairin hỏi khi nàng nghe thấy tiếng hô lớn từ túm lấy tay nàng và kéo về phía ngọn đồi. “Chúng ta lên đồi để nhìn cho rõ đi mẹ!”Những đứa trẻ khác bám theo và chỉ một lát sau họ đã leo lên đến đỉnh đồi. Mairin đưa tay che ánh mặt trời để nàng có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên dưới.“Họ đang thi đấu!” Crispen kêu Mairin mở to khi nhìn thấy rất nhiều binh lính đang tụ tập trong một vòng tròn hẹp. Đứng giữa là hai người lính, một người nhà McCabe và một người nhà McDonald.“Ồ, là Gannon,” nàng xì xào. “Sao Gannon lại đấu với lính nhà McDonald?”“Đây là chuyện bình thường mà,” Crispen khoe. “Đàn ông chiến đấu. Đàn bà chăm lo gia đình.”Gretchen thụi vào cánh tay Crispen và ném cho cậu một cái nhìn dữ dằn. Đổi lại, Robbie đẩy mạnh cau mày nhìn xuống cậu bé. “Chắc hẳn đó là điều cha đã nói với con.”“Là chú Caelen ạ.”Nàng đảo mắt. Tại sao điều đó không khiến nàng ngạc nhiên chút nào?“Nhưng sao họ lại phải đánh nhau?” Nàng tiếp tục băn khoăn.“Đây là một vụ cá cược, thưa phu nhân!”Mairin quay lại nhìn Maddie đang đi lên đồi, theo sát phía sau là vài người phụ nữ nhà McCabe. Họ mang theo cả một cái giỏ.“Cá cược gì?” Nàng hỏi khi họ đến gần. Maddie đặt cái giỏ xuống và mùi bánh mỳ tỏa ra thơm phức. Dù vừa mới tham dự một bữa tiệc thịnh soạn, Mairin vẫn đưa tay sờ lên bao tử đang sôi sùng trẻ háo hức lao đến, khuôn mặt lộ rõ sự thích thú khi chúng đứng bao quanh Maddie.“Lãnh chúa của chúng ta và Lãnh chúa McDonald đã cá xem lính của bên nào có thể đánh bại được bên kia,” Maddie nói trong lúc bà bắt đầu chia bánh cho những người phụ nữ đang ngồi trên mặt đất. Rồi bà đưa cho mỗi đứa trẻ một khúc to. Bà quay sang Mairin. “ Lại đây đi phu nhân. Chúng tôi đã nghĩ sẽ tổ chức một bữa ăn nhẹ ngoài trời để cổ vũ các chiến binh McCabe.”Mairin ngồi xuống đất, trải thân váy quanh chân. Crispen ngồi phịch xuống cạnh nàng và bắt đầu ăn ngấu nghiến phần của mình. Mairin lấy một miếng bánh mỳ và xé ra một mẩu nhỏ. Vừa cho mẩu bánh vào miệng, nàng vừa nhăn nhó. “Họ cá cược gì vậy?”Maddie mỉm cười. “Lãnh chúa thật là láu cá! Ngài cược một kho thực phẩm đủ ăn trong ba tháng. Nếu bên McCabe thắng, chúng ta sẽ lấy thịt và gia vị từ kho của McDonald.”Mairin há hốc miệng. “Nhưng chúng ta làm gì có một kho đồ ăn đủ cho ba tháng!”Bertha gật gù đầy chín chắn. “Chính xác. Ngài đánh cược thứ mà chúng ta cần nhất. Ngài thật sáng suốt và chín chắn.”“Nhưng nếu thua thì sao? Chúng ta sẽ không có khả năng đáp ứng phần thưởng cá cược. Thậm chí ta còn không có đủ số lương thực đó để mà mất.”Một người khác thì thầm, “Lính của chúng ta sẽ không thua. Thật không trung thành khi nghĩ rằng họ sẽ thua.”Mairin quắc mắt. “Không phải ta không trung thành. Ta chỉ nghĩ việc lãnh chúa đánh cược thứ chúng ta không có là điều kỳ quặc.”“Vì chúng ta sẽ không thua, đây thực sự không phải là vấn đề đáng tranh cãi,” Maddie vừa nói vừa vỗ nhẹ lên cánh tay Mairin.“Ồ, coi kìa, Gannon đã thắng và bây giờ đến lượt Cormac!” Christina thốt lên. “Anh ta rất đẹp trai đấy chứ?”Mọi người xung quanh Christina mỉm cười khoan dung. Maddie vươn người ra và thì thầm một cách đầy bí ẩn. “Christina của chúng ta rất để ý đến Cormac.”Mairin quan sát hai má Christina ửng hồng khi Cormac bước vào vòng tròn. Anh ta cởi áo, những cơ bắp cánh tay nổi lên cuồn cuộn. Nhìn anh ta thật cường tráng. Không được như Ewan, nhưng cũng không tệ chút há hốc miệng khi Cormac trúng một cú đánh rất mạnh và ngã dụi. Cô lấy tay che miệng và nhìn trừng trừng khi chàng chiến binh bật dậy và lại lao lên. Tiếng kim loại leng keng chọc thủng bầu không khí khi Cormac dốc sức tấn vài giây sau thanh gươm của đối thủ đã bay vèo vào không trung. Cormac vung gươm qua đầu rồi chém thẳng xuống cho đến khi mũi gươm dừng lại ngay dưới cằm người lính kia giơ hai tay đầu hàng và Cormac đưa một tay ra đỡ anh ta đứng dậy.“Người của chúng ta đánh bại chiến binh McDonald chỉ trong chốc lát,” Bertha nói đầy tự binh sĩ McCabe nhanh chóng giải quyết xong hai lượt đấu tiếp theo. Trận đấu kết thúc, với kết quả bốn chiến binh McDonald bị ngã, và bây giờ người thứ năm đang đứng trong vòng tròn với áo giáp và mũ bảo vệ.“Nhìn cậu ta bé tẹo!” Maddie thốt lên. “Ồ, cậu ta chi là một chú bé.”Rõ ràng Diormid là người được chọn đấu sau cùng, vì anh ta đang đứng bên ngoài với nét mặt bối rối. Khi người chiến binh nhỏ bé nhà McDonald giương gươm lên, Diormid lắc đầu và xông nhỏ hơn Diormid rất nhiều, cậu ta lại tỏ ra cực kỳ nhanh nhẹn và lanh lợi. Cậu ta khéo léo tránh được những cú đòn lẽ ra có thể khiến cậu ta gục chiến binh McDonald, được lên tinh thần bởi trận đấu tốt nhất của họ từ đầu đến giờ, lao tới hò reo cổ vũ cho đồng đội. Cậu ta tránh né rất khéo để Diormid lao vào chiến đấu trong khi cậu ta vẫn đứng yên ở vị trí nín thở, ấn tượng với sự dũng cảm của người chiến binh nhỏ bé. Nàng vươn người khi Diormid tránh một đợt tấn công liên tiếp rồi lại nín thở khi chiến binh nhà McDonald nhảy lên tránh cú đá quyết định của Diormid.“Hay quá!” Gretchen thì thầm bên cạnh mỉm cười với cô gái nhỏ bé đang vô cùng thích thú với cảnh tượng diễn ra trước mắt họ.“Đúng vậy. Có vẻ như Diormid khá tất bật với anh chàng nhỏ bé.”Trận đấu tiếp tục và rõ ràng Diormid đang sắp nản vì không thể khiến một gã nhỏ bé hơn mình rất nhiều phải đầu hàng. Động tác của Diormid trở nên dữ dội và man rợ hơn. Có thể thấy rõ anh ta đang muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu trong khi đối thủ lại một điều hết sức kinh ngạc xảy ra. Diormid xông lên và một chân của đối thủ tung ra ngáng Diormid. Trong giây lát, cậu ta nhảy chồm lên Diormid với tiếng thét của một binh sĩ dày dạn kinh nghiệm nhất. Với thanh gươm vung lên cao, cậu ta đâm thẳng xuống cho đến khi mũi gươm chạm vào vùng da mỏng manh trên cổ nhìn chằm chằm lên người thanh niên nhỏ thó rồi cuối cùng cũng nhượng bộ hạ gươm.“Cậu ta đã đánh bại Diormid của chúng ta,” Maddie thì ta từ từ đứng lên và đưa tay xuống đón lấy Diormid. Anh ta bật dậy, suýt nữa làm cậu ta ngã quỵ xuống trong lúc đang gắng sức đỡ lấy trọng lượng của một chiến binh to hơn mình rất binh nhà McDonald lảo đảo lùi lại và tra gươm vào bao. Cậu ta giật mạnh mũ trên đầu xuống và những lọn tóc vàng xõa xuống từ vành mũ. Rionna McDonald đứng ngay trước đám đông, tóc cô lấp lánh dưới nắng. Những người phụ nữ đứng cạnh Mairin há hốc miệng kinh ngạc.“Là con gái!” Gretchen thích thú thốt lên. Con bé quay sang Robbie, đôi mắt sáng lên. “Cậu thấy chưa? Tớ đã nói đàn bà cũng có thể làm chiến binh mà!”Crispen và Robbie cùng nhìn Rionna chòng chọc với một sự sợ hãi xen lẫn ngưỡng mộ dù khá miễn của Rionna tức điên lên. Ông xô đẩy đám đông, khuôn mặt hằn lên vẻ giận dữ. Ông vẫy tay thét gọi Rionna, Mairin cố gắng lắng tai nghe lời ông cúi đầu, nhưng vẫn kịp để Mairin nhìn thấy nét tức giận trên khuôn mặt cô. Một tay Rionna cuộn thành nắm đấm bên hông và cô lùi lại để trốn tránh người cha huênh đứng dậy, trái tim nàng dành thiện cảm rất to lớn cho cô gái, cho dù cô ta đang mặc quần áo đàn ông và đã làm bẽ mặt một chiến binh McCabe. Diormid vô cùng phẫn nộ, mặt anh ta sa sầm lại như một đám mây đen trong cơn bão vội đi về phía sân với ý định giải cứu cô gái thoát khỏi đám đàn ông đang nổi giận. Vừa lầm bầm xin lỗi, nàng vừa huých tay rẽ qua đám đông, lờ đi những tiếng chửi thề phẫn nộ khi nàng đẩy họ sang hai qua hàng cuối cùng mới thật sự khó khăn vì các chiến binh đang đứng kề vai với nhau. Nàng đẩy, rồi thụi nhưng vô ích và cuối cùng nàng đá vào khuỷu chân một người khiến hắn khuỵu gầm gừ quay lại cho đến khi nhận ra ai đang đứng sau mình. Tỏ ra bất ngờ hắn vội bước sang bên nhường đường cho Mairin đi phào khi đã tiến sát vào vòng tròn thi đấu, nàng chợt nhận ra mình chẳng biết sẽ làm gì khi đến đó. Ewan không bằng lòng khi thấy nàng xuất hiện, chàng nhìn nàng chòng chọc từ bên kia vòng nắm chặt tay Rionna, phớt lờ vẻ mặt ngạc nhiên của cô ấy.“Cúi xuống,” Mairin thì thầm.“Sao cơ?”“Cúi đầu xuống và đi với ta. Và cười lên. Cười thật tươi.”“Xin các ngài thứ lỗi. Chúng tôi phải đi ngay. Bọn trẻ cần được trông nom, và chúng tôi phải chuẩn bị bữa tối nữa,” Mairin nói, nở nụ cười tươi tắn và cúi mỉm cười, và Mairin ngỡ ngàng trước vẻ đẹp lộng lẫy đó. Cô nở nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp cùng với má lúm đồng tiền trên làn da mịn màng. Rionna cũng cúi đầu chào rồi để mặc cho Mairin kéo nàng đi ra phía vòng lính vấp vào nhau, xê dịch sang hai bên khi Mairin tặng họ thêm một nụ cười ngọt ngào nữa. Nàng kéo Rionna đi, sẵn sàng chờ đón lời trách mắng của Ewan bất cứ lúc đã thoát khỏi khu vực sân, nàng thở phào nhẹ nhõm.“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Rionna hỏi.“Có một cô gái nhỏ bé rất muốn gặp cô,” Mairin hồ hởi nói. “Cô bé vô cùng ấn tượng với màn chiến đấu của cô.”Rionna bối rối nhìn Mairin nhưng vẫn để cho nàng dẫn lên đồi nơi những người khác đang ngồi theo dõi với một sự thèm không thể kiềm chế được nữa. Ngay khi Mairin và Rionna lại gần, Gretchen nhảy cẫng lên và gần như là múa may xung quanh Rionna, tấn công Rionna bằng một tá những câu hỏi liên kiến sự kinh ngạc đến sững sờ của Rionna, Mairin cảm thấy rất thông cảm và đặt một tay lên vai Gretchen để ngăn cái miệng huyên thuyên của con bé lại.“Gretchen muốn trở thành một chiến binh,” Mairin giải thích. “Mọi người nói với con bé là phụ nữ không thể làm chiến binh, và bây giờ thì con bé thấy điều này rõ ràng không đúng vì cô đã đánh bại Diormid trong cuộc đấu vừa rồi.”Rionna mỉm cười, lần này là một nụ cười chân thật, rồi cô ngồi thụp xuống ngay trước mặt Gretchen. “Ta cần chia sẻ một bí mật với em, Gretchen. Đây không phải là quan điểm phổ biến, nhưng ta tin chắc rằng một người phụ nữ có thể là bất kỳ ai mà cô ta muốn nếu như cô ta quyết tâm thực hiện nó.”Mặt Gretchen hân hoan rạng ngời. Nhưng sau đó nét mặt con bé lại buồn rười rượi khi nhìn xuống sân. “Cha chị không vui khi chị đấu với Diormid.”Mắt Rionna từ ánh vàng tươi sáng chuyển sang màu hổ phách ảm đạm. “Cha ta thất vọng với tất cả những gì thuộc về bản chất của ta. Ông không ấn tượng với những kỹ năng của một chiến binh trong con người ta.”“Em rất ấn tượng,” Gretchen ngượng ngùng lại mỉm cười và cầm tay Gretchen. “Em có muốn cầm chuôi gươm của ta không?”Gretchen mở to mắt và há hốc miệng. “Được không ạ?”Rionna kéo tay con bé xuống cho đến khi nó chạm vào phần chuôi được chạm trổ tinh tế của thanh gươm. “Nó nhỏ hơn một thanh gươm thông thường. Nhẹ hơn nữa. Để ta dễ sử dụng.”“Tuyệt quá!” Gretchen thốt lên.“Em cũng muốn xem!” Robbie hăng hái cậu ta và Crispen cùng bước lên, ánh mắt sáng lên vì tò mò.“Em chạm được không?” Crispen thì nói trong bữa ăn là thế nhưng Rionna lại rất cởi mở và thân thiện với bọn trẻ. Mairin đoán chắc là cô chỉ quá ngượng lúc bọn trẻ xúm lại quanh Rionna mà líu lo và la hét ầm ĩ trước thanh gươm của cô ấy, Mairin liếc nhìn trở lại sân và thấy Ewan đứng từ xa, hai tay chống vào hông, nhìn nàng chằm khẽ giơ tay vẫy và quay đi trước khi chàng nảy sinh ý định yêu cầu nàng lại bọn trẻ đã tản ra khỏi Rionna, Mairin nhìn cô gái, “Cô có muốn tắm trước khi ăn tối không?”Rionna nhún vai, “Tôi thường tắm trong hồ, nhưng tôi e rằng điều đó sẽ khiến cha tôi khiếp sợ nếu tôi làm thế ở đây.”Mairin trợn tròn mắt, “Cô có mất trí không thế? Nước ở hồ lạnh cóng!”Rionna mỉm cười. “Thế mới tốt cho việc rèn luyện trí tuệ.”Mairin lắc đầu, “Ta không thể hiểu tại sao người ta có thể từ chối một cái bồn tắm thoải mái đầy nước ấm mà đi bơi trong một cái hồ lạnh lẽo.”“Vì không thể bơi trong hồ, tôi sẽ vui lòng chấp nhận lời đề nghị tắm bồn của phu nhân,” Rionna vừa nói vừa khúc khích cười. Cô ngoảnh đầu nhìn Mairin với một biểu cảm kỳ quặc trên khuôn mặt. “Tôi rất thích chị, phu nhân McCabe. Chị không bị tôi làm khiếp sợ như những người khác. Và hành động rẽ qua đám đông để cứu tôi thật ấn tượng!”Mairin đỏ mặt ngượng ngùng. “Ồ, hãy gọi ta là Mairin. Nếu chúng ta coi nhau là bạn, cô nên gọi ta như vậy mới hợp lý.”Maddie hắng giọng sau lưng Mairin và nàng quay lại, hoảng hốt vì mình đã quên mất những phép cư xử đúng đắn.“Rionna, ta muốn cô gặp những người phụ nữ trong gia tộc.”Từng người phụ nữ lần lượt bước lên rồi Mairin đi xuống phía cuối hàng, giới thiệu những người nàng nhớ tên. Maddie giúp giới thiệu những người mà nàng chưa màn giới thiệu, Maddie cho mọi người trở lại tòa tháp để đun nước tắm cho khi dẫn Rionna lên phòng nghỉ, Mairin đi xuống dưới để kiểm tra việc chuẩn bị cho bữa đi gần đến bếp thì Ewan bước vào sảnh cùng lãnh chúa McDonald theo sau, Mairin vội vã tăng tốc.“Con gái ta đâu?” Lãnh chúa McDonald hỏi. Mairin dừng lại, quay sang vị lãnh chúa gắt gỏng. “Cô ấy đang ở trên lầu tắm rửa và mặc đồ cho bữa tối.”Được xoa dịu hẳn bởi ý nghĩ con gái ông không định ra ngoài đấu với các chiến binh khác, vị lãnh chúa gật đầu trước khi quay sang Ewan. Mairin đợi giây lát, định sẵn trong đầu sẽ nghe những lời quở mắng của Ewan vì sự can thiệp của mình, nhưng chàng chỉ liếc nhìn nàng xuyên qua lãnh chúa McDonald và nháy nháy mắt của chàng nhanh đến nỗi nàng dám chắc mình đã nhìn lầm. Việc một lãnh chúa có một hành động nào đó giống như nháy mắt là điều gần như không thể xảy ra. Đoán chắc đó chỉ là tượng tượng, nàng đi về phía nhà bếp. Chiến Binh Của Công Chúa Mairin Stuart – nàng công chúa xinh đẹp nhưng rắc rối. Ewan McCade – chàng lãnh chúa dũng mãnh nhưng độc đoán và lạnh lùng. Nàng sở hữu một kho báu khổng lồ mà vì nó nàng luôn phải trốn chạy từ tấm bé. Chàng mang trong mình trách nhiệm gánh vác cả một gia tộc vừa bị tàn phá tan hoang sau chiến tranh. Nàng cần tìm cho mình một chiến binh để bảo vệ kho báu và sự an toàn của bản thân. Còn chàng cần tiềm lực để vực dậy cả gia tộc, cũng như đương đầu với những tai ương sắp tới. CHIẾN BINH CỦA CÔNG CHÚA sẽ đưa bạn vào một thiên tình sử nóng bỏng, lôi cuốn, đầy đam mê và mang đậm không khí miền cao nguyên Scotland. Trích đoạn “Nàng sẽ nói cho ta điều ta cần biết bây giờ chứ?” Chàng hỏi. Để công bằng - chàng luôn là người công bằng - chàng muốn nàng có cơ hội để kể về bản thân trước khi nói ra điều chàng đã biết. Nhưng đúng như chàng tiên liệu, nàng vênh cằm lên thách thức và lắc đầu cương quyết. “Không, tôi sẽ không nói. Ngài không thể bắt tôi tin ngài. Đó là điều nực cười nhất mà tôi từng nghe.”Nhận thấy nàng như đang chuẩn bị lao vào cuộc khẩu chiến, chàng làm điều sẽ khiến nàng im lặng. Nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa họ, chàng vòng tay ôm lấy cánh tay nàng rồi nhấc bổng nàng lên. Trong nháy mắt, môi chàng tìm đến môi nàng, tiếng thở hổn hển vì tức giận của nàng bị chàng khóa chặt. Nàng cứng người lại, tay cố đẩy chàng ra. Chàng quét lưỡi lên môi nàng, nếm sự ngọt ngào, và tìm lối vào miệng nàng. Nàng hổn hển, đầu hàng sự khát khao của mình. Môi nàng hé mở rồi nàng mềm người ngả vào ngực chàng như mật ấm. Nàng quá mềm mại và vừa vặn với chàng như thanh gươm nằm gọn trong tay chàng vậy. Thật hoàn hảo. Chàng đẩy lưỡi lướt trên lưỡi nàng. Nàng cứng người lại, ngón tay bấu vào ngực chàng như những con dao găm nhỏ. Chàng nhắm mắt lại và tưởng tượng chúng sẽ đâm vào lưng chàng như thế nào khi họ ân ái. Chúa ơi, nàng ngọt ngào quá. Lên giường với nàng chắc chắn sẽ rất tuyệt. Hình ảnh nàng sưng phồng với cậu bé của chàng lóe lên trong đầu, và chàng thấy mình thật hài lòng trước hình ảnh đó. Cực kỳ hài lòng. Khi chàng cuối cùng cũng buông được nàng ra, mắt nàng đờ đẫn, môi nàng sưng lên gợi cảm, và người nàng lả đi như cây non trước gió. Nàng chớp mắt mấy lần rồi cau mày rất sâu. “Tại sao ngài lại làm thế?”“Đó là cách duy nhất để khiến nàng im lặng.”Nàng bừng lên vì giận dữ. “Khiến tôi im lặng ư? Ngài cướp đi sự tự do của… của… của môi tôi để làm tôi im lặng ư? Ngài thật xấc xược, Lãnh chúa ạ. Tôi sẽ không bao giờ để ngài làm thế một lần nào nữa.”Chàng mỉm cười và khoanh tay trước ngực. “Có, nàng sẽ cho phép thôi.”Miệng nàng há hốc kinh ngạc, rồi đôi môi mấp máy liên tục khi cố bật ra. “Tôi đảm bảo với ngài là không.”“Ta đảm bảo với nàng là có.”Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng.....

chien binh cua chua