Hướng dẫn. Cảm nhận của em về đoạn kịch thề nguyền Trích Rô-mê-ô và Giu-li-ét của Sếch-xpia. Sếch-xpia sinh năm 1564 mất năm 1616,là một nhà soạn kịch nổi tiếng cuối thời đại phục hưng Châu Âu. Ông đã để lại cho đời sau 37 vở bịch bao gồm hài kịch,bi kịch và Do đó đối với Thiên Ý, con người chỉ có thể chấp nhận và thành tâm sám hối, quyết tránh xa những hành vi đạo đức thấp kém, quy chính bản thân, thế mới có thể nhận được sự che chở của Thượng đế. Trong “Romeo và Juliet”, cha Lawrence cũng nói: “Vì tội nghiệp - Không khác Romeo và Juliet mấy. - Không khác mấy? Khương Vu vẫn nghĩ không ra. Đúng lúc này, Thẩm Mộ câu tay một cái, túm cả người Khương Vu vào lòng, mập mờ nói: "Muốn biết không? Chị đây nói cho em. Câu chuyện tình yêu này gọi là Bé A Vu và Bé A Mộ." Phân cảnh kinh điển của "Romeo và Juliet" - Juliet nhoài người về phía ban công để trò chuyện với Romeo. Đây là khoảnh khắc diễm lệ nhất, bởi nàng đã thoát khỏi phòng tay cha mẹ, chạm tới Romeo, chạm tới tình yêu, hạnh phúc và cũng là trắc trở. Tình yêu là cơn lốc cuốn Tướng lông mày là gì? Điểm nhìn chính xác để soi xét sinh mệnh. Những người có dáng lông mày dài là người chính trực, hay giúp đỡ và thích kết bạn. PZRke8. Một kiệt tác, bao giờ cũng lấp lánh nhiều sắc màu giá trị, và mỗi thời đại có thể soi nhìn dưới những góc độ khác nhau “để nhìn cho rõ hơn một chút, một chút thôi” vẻ đẹp ẩn tàng trong nó. Chúng tôi, trung thành với văn bản tác phẩm ở những đặc trưng như đề tài, nhân vật, thể loại, thử đưa ra một hướng tiếp cận khác vẻ đẹp của bức tượng đài tình yêu Romeo and Juliet. 1. Về đề tài Lần đầu tiên trong văn học phương Tây, tình yêu được đề cập một cách chân thực, có tính cách mẫu mực classique ở sự mở đầu, diễn biến và phát triển của nó; ở tính chất, cường độ, ý nghĩa của tình cảm. Lược qua mảng đề tài này trong văn học phương Tây trước Shakespeare, vấn đề thực sự sáng rõ. Trong thần thoại Hy Lạp, tình yêu đã được nói đến cùng với sự xuất hiện của con người ở thời kỳ cổ đại. Nhưng tình yêu lúc đó chỉ là những mối tình đơn tuyến, hay đơn phương giữa các vị thần Hy Lạp và những con người trần tục, hay giữa các vị thần có quyền uy với những tiên nữ yếu đuối. Cho nên mới có huyền thoại về niềm say đắm của thần Apollon đã khiến cho tiên nữ Daphnée phải thoát trần biến thành cây nguyệt quế. Cho nên cũng lại có đầy rẫy những câu chuyện ngoại tình của ông tổ của những kẻ trăng hoa là Zeus... Và cũng lại có bấy nhiêu những kiếp người đoản mệnh phải trở thành nạn nhân của “Hoạn Thư cổ đại” là bà Héra... Trong sử thi của Homère, tình yêu không có tầm quan trọng to lớn, không có một ý nghĩa đích thực vốn có. Có chăng, nó được thể hiện qua hình thức hôn nhân - gia đình của các nhân vật trần thế Hector - Andromaque, Ulysse - Pénélope; hay có chăng nó bị lên án là vô luân lý Paris - Héllène vì nó gây ra một cuộc chiến đẫm máu giữa hai tộc người cổ đại Hellas - Troie; hay có chăng nữa, nó không sâu sắc, nó cũng một chiều Achille - Briséis,... Trong thơ trữ tình cổ đại, với Sapho, tình yêu là ngọn lửa của dòng máu hơn là nhiệt huyết của con tim. Trong bi kịch Hy Lạp cổ đại, nhân vật không biết đến tình yêu theo nghĩa lãng mạn. Hémon xuất hiện là để bày tỏ thái độ với cha, vì cha, chứ không phải vì Antigone mà chàng sẽ cưới và đã không bao giờ cưới được; Jason lại lợi dụng Médée; Phèdre thì yêu một cách tội lỗi và bệnh hoạn qua dục vọng xác thịt do thần Venus giật dây,... Virgile của văn học La Mã cổ đại đã nói đến những rung động của tình yêu theo kiểu “một thoáng hôn mê dịu nhẹ xâm chiếm tâm hồn người dũng tướng Troie”, nhưng rồi nhân vật của ông, cả Énée, cả Didon, cuối cùng đều “đặt tình yêu xuống chân sự nghiệp”. Tristant và Iseult của truyện tình hiệp sĩ thời Trung cổ gắn bó với nhau đến tận cuối đời vì cùng uống phải men Yêu. Đầu thời Phục Hưng, tình yêu của Pétraque, của Dante mang tinh thần tôn giáo, còn Boccaccio mãnh liệt nhưng nhuốm màu tự nhiên chủ nghĩa. Tóm lại, trước Shakespeare, tình yêu trong văn học phương Tây chưa phải là một tình yêu đích thực, đúng nghĩa của tình yêu. Chỉ đến Shakespeare, người ta mới có thể tìm thấy hình mẫu của một tình yêu đích thực Í amour modèle. Với Romeo and Juliet, tình yêu đã đi những bước khởi đầu hữu lý của nó từ sự rung động của hai con tim trên cơ sở triết lý tự nhiên của thời đại Phục Hưng. Để có được sự rung động thuyết phục, Shakespeare đã để cho hai nhân vật phải lòng nhau bởi hình thức tuyệt mĩ mà con người thời đại Phục Hưng được dịp phô bày sau đêm trường Trung cổ phải che đậy. Chàng Romeo ngơ ngẩn trước nhan sắc “tuyệt thế” của nàng Juliet mà chàng coi là “báu vật” và quyết định “khi bản đàn chấm dứt sẽ tìm đến chỗ nàng để bàn tay phàm tục này được diễm phúc nắm tay người đẹp” Hồi I, Cảnh 1. Còn nàng Juliet cũng xiêu lòng trước vẻ hào hoa phong nhã của Romeo mà cha nàng đã từng khen là “đàng hoàng lịch sự”, “đức hạnh”, “mực thước”, và khi đổi trao đến nụ hôn thứ hai đã quyết định bất ngờ “Nếu chàng đã có vợ rồi thì có lẽ nấm mộ kia sẽ là giường cưới của ta” Hồi I, Cảnh 1. Như vậy từ buổi dạ yến định mệnh ở nhà Capiulet, Romeo và Juliet đã thuộc về nhau cả tâm hồn lẫn thể phách bởi một tình yêu trong sáng, nồng nhiệt, say đắm và thủy chung, mặc dầu họ không được phép yêu nhau bởi họ là con cái của hai bên thù địch. Nhưng nhờ yêu nhau say đắm và mãnh liệt, họ đã vượt qua được những trở ngại ban đầu mối thù dòng họ. Cũng nhờ say đắm nhưng lành mạnh và nghiêm túc, đôi bạn mà tuổi đời vừa chớm hoa niên này đã tính chuyện trăm năm khiến những kẻ thiếu thiện ý không khỏi nghi ngờ “Chàng ơi, em muốn chẳng vượt vòng lễ giáo... Nhưng thôi, khách sáo làm gì?... Chàng Romeo phong nhã hỡi, nếu chàng yêu em thì xin cứ thẳng thắn nói lên... Nếu tình ai kia là của người chính nhân quân tử, nếu ý chàng là muốn cùng em kết tóc xe tơ, thì ngày mai em sẽ cho người đến gặp chàng; chàng sẽ cho biết chàng muốn hôn lễ cử hành ngày nào, chỗ nào. Lúc đó em xin trao thân gửi phận trong tay chàng và nguyện theo phu quân tới nơi chân trời góc biển” Hồi II, Cảnh 2. Và Romeo đã hẹn nàng “chín giờ” “ngày mai” Người ta sẽ còn nói nhiều về mối tình sét đánh chỉ vẻn vẹn 4 ngày này trong suốt hơn 4 thế kỷ sau. Cũng nhờ say đắm, cô tiểu thư khuê các Juliet chưa đến độ trăng rằm đã có đủ nghị lực và lòng dũng cảm để bảo vệ tình yêu trước nghịch cảnh và tử thần, để chung thủy với người mà mình lựa chọn. Còn chàng Romeo tuấn tú? Nếu như trong tác phẩm, Shakespeare không một lần để ai đó nghi ngờ lòng chung thủy của nàng Juliet, thì ông lại để cho mọi người chỉ trích quá nhiều đến chàng Romeo “hay thay lòng đổi dạ” Mercutio “... Romeo! con người hay thay đổi, con người điên rồ, con người yêu đương say đắm, con người si tình kia ơi!... Hồi II, Cảnh 1 Tu sĩ Lawrence “Lạy thánh Franxit! Thay đổi nhanh chưa! Con yêu Rôdalin thiết tha như vậy mà đã vội quên người ta sao?... này chàng trai trẻ dễ thay dạ đổi lòng kia,...” Hồi III, Cảnh 3 Nhưng có cần phải minh oan cho chàng không, khi rõ ràng nàng Rosaline mà Romeo si mê trước đó đã không thể sánh tày nàng Juliet về nhan sắc “Tim ta tới nay đã yêu ai chưa nhỉ? Không, không, hỡi đôi mắt ta ơi, hãy nói là chưa đi! Vì chỉ tới đêm nay ta mới được thấy một con người thật là tuyệt sắc!” Hồi I, Cảnh 5. Và hơn nữa, Rosaline đã không xứng đáng với chàng, vì tình yêu cũng cần được nuôi dưỡng bởi sự đáp đền, bởi cho và nhận... Vậy mà, với Rosaline, Romeo chỉ nhận được... nỗi buồn “tôi chẳng được yêu đâu”, bởi cô gái này có “đức kiên trinh che chở như áo giáp, cung tên trò trẻ của thần Ái tình phạm sao tới được người nàng!” Hồi I, Cảnh 1. Cho nên đáp lại sự chế giễu của cha Lawrence , Romeo đã khẳng định có cơ sở rằng “Người yêu của con hiện giờ thì ân trả lại ân, tình đáp lại tình. Chẳng như cô ả kia đâu”. Chính sự hòa hợp giữa hai tâm hồn mới là cơ sở cho một tình yêu đích thực vững bền. Romeo và Juliet là một đôi như thế. Hành động cùng chết bên nhau của họ đã là dấu ấn sau này mang “thương hiệu” “Romeo-Juliet”. Một người dễ “thay lòng đổi dạ” sẽ không lao đến với cái chết khi quan niệm “thiên đường là nơi có nàng Juliet” như Romeo. Một người “hay thay đổi” không thể gấp gáp và tuyệt vọng như thế khi đi mua thuốc độc để tự tử bởi nhận được tin vợ mình đã chết. Và một người “hay thay đổi” sẽ không có được vẻ hài lòng như thế khi quyết “nâng chén vì em” uống thuốc độc và mãn nguyện như thế khi nói “Thế là ta được hôn nàng mà chết” như Romeo. Kể từ đó, những người lấy tình yêu làm lẽ sống không ai không trải qua những cung bậc thống thiết đó của tình yêu. Nhưng điều làm nên tầm vóc lý tưởng của mối tình Romeo-Juliet còn là ở chỗ nó khẳng định một giai đoạn đẹp đẽ nhất của tình yêu khi tình yêu chưa bị va chạm với những mặt trái như lòng ghen tuông và sự dung tục tầm thường của cuộc đời chồng- vợ. 2. Về nhân vật Sự khẳng định tình yêu chân chính, tình yêu đích thực còn được Shakespeare thể hiện qua nghệ thuật xây dựng nhân vật. Ngoài ngoại hình lý tưởng, Shakespeare còn chú trọng mô tả nội tâm nhân vật sao cho phù hợp với cái logic khách quan của hành động. Ông đã đặt người con gái liễu yếu đào tơ Juliet trước những thử thách vô cùng khốc liệt để qua đó nhằm khẳng định lòng chung thủy của nàng. Với Juliet, những thử thách bên ngoài mối thù dòng họ, lễ giáo phong kiến đã được vượt qua không mấy khó khăn bởi vì cũng như Romeo, nàng cho thấy “Cái gì tình yêu dám làm là làm được”, nhưng khi phải đối diện với bản thân mình, vấn đề không còn đơn giản. Ở đây Shakespeare đã chuyển xung đột kịch từ bên ngoài xung đột giữa nhân vật với môi trường sống vào bên trong tâm hồn nhân vật, đem lại cho nghệ thuật văn chương bước trưởng thành đáng chú ý. Trong tiến trình vở kịch, sau khi Romeo bị trục xuất khỏi Vérone vì phạm tôi giết người, Juliet bị cha mẹ ép phải kết hôn với chàng Paris mà nàng đã phản đối vì “chưa từng trò chuyện với người ta bao giờ”, nhưng vẫn không thuyết phục được mẹ cha. Điều khủng khiếp nhất có thể xảy ra - đó là phải làm vợ một người mà nàng không yêu và phải xa vĩnh viễn người nàng yêu say đắm - đã dẫn Juliet đến gặp cha Lawrence , nhờ cha giải thoát. Và cũng chính khát vọng được sống cùng Romeo đã cho nàng can đảm để đón nhận giải pháp của ông tu sĩ tốt bụng, uống thuốc ngủ vờ chết trong 42 giờ đồng hồ “Cha đưa thuốc cho con! Xin cha cứ đưa, và đừng nói chuyện sợ hãi gì cả!... Ôi tình yêu, ngươi sẽ cho ta sức mạnh! Sức mạnh của tình yêu sẽ giúp ta thành công” Hồi IV, Cảnh 1. Những tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra trôi chảy như quyết tâm của nhân vật chính. Nhưng nếu như mọi chuyện diễn ra trôi chảy, giá trị thẩm mĩ của tác phẩm sẽ mờ nhạt đi biết mấy. Shakespeare không tầm thường để kết cấu tác phẩm không giàu kịch tính. Có thể nói, đoạn độc thoại nội tâm của Juliet trước lúc uống thuốc ngủ ở Cảnh 3, Hồi IV là một ngữ cảnh vô song góp phần làm nên vẻ đẹp của kiệt tác mà ít người chú ý. Đoạn độc thoại nội tâm của Juliet với gần 500 từ nói lên tất cả lòng dũng cảm và nghị lực, lẫn những trở trăn dằn vặt và cả nỗi sợ hãi, sự thỏa hiệp rất đỗi Con người của nàng Juliet. Khi còn lại một mình, thoạt đầu Juliet đã vô cùng sợ hãi, đến nỗi nàng đã định gọi mẹ và nhũ mẫu ở lại “Một mối lo sợ không đâu đã thấm lạnh vào mạch máu ta, hình như làm ngưng đọng cả hơi nóng của đời sống” Phải gọi họ lại cho đỡ sợ...”. Nhưng rồi nhận thức rõ ý nghĩa hành động của mình, nàng trấn tĩnh lại và ra lệnh cho bản thân “Cái màn kịch hãi hùng này ta phải diễn một mình. Nào, cầm lấy lọ này!”. Chỉ cần một ngụm thôi, nàng có thể trở thành người hạnh phúc nhất... Nhưng Juliet bỗng trở nên lưỡng lự “... nhỡ thuốc không hiệu nghiệm thì sao?” và nghĩ đến điều xấu nhất “Sáng mai ta sẽ phải làm vợ người ta chăng?”. Nếu thế nàng đã có phương án dự phòng chứ nhất quyết không chịu làm vợ chàng Paris “Không, không. Vật này sẽ không cho phép việc đó xảy ra”, và nàng “đặt một lưỡi dao găm xuống cạnh giường”. Đến đây ta có thể yên tâm vì biết rằng Juliet sẽ không thay đổi thái độ. Vậy nhưng Shakespeare lại “trêu ghẹo cảm xúc của khán giả”, bắt chúng ta phải hồi hộp khi để cô bé Juliet đa nghi như một người từng trải “Nhưng nhỡ thuốc đây là thuốc độc mà ông thầy tu đa mưu kia muốn dùng để giết ta thì sao? Có thể ông sợ rằng lễ thành hôn này sẽ làm ông mất danh dự, vì trước kia ông đã làm phép cưới cho ta và Romeo rồi chăng? Ta sợ ông ta làm thế mất”. Và như thế có nghĩa nàng sợ chết. Nhưng rồi nàng lại phủ nhận sự nghi ngờ đó và thấy mình không phải “... không, không thể thế được. Từ trước đến nay ai cũng công nhận người là một thánh nhân... Ta không nên nghĩ bậy như vậy”. Rõ ràng Juliet đã nghi ngờ lòng tốt của vị tu sĩ đáng kính, song lại chẳng hề nghi ngờ tình yêu của Romeo dành cho mình và của mình dành cho Romeo! Nhưng nàng vẫn không thể lấy tình yêu để trấn an mình khi tưởng tượng nỗi hãi hùng của hầm mộ mà mình sẽ nằm vào đấy “Nhưng nếu một khi họ đã đặt ta vào trong hầm mộ, mà ta tỉnh dậy trước khi Romeo tới để đưa ta ra khỏi nơi đó thì sao? Ôi thật là kinh khủng! Phải chăng ta sẽ bị ngạt trong cái hầm ấy?... Phải chăng ta sẽ ngạt thở mà chết trước khi Romeo tới kịp?”. Nỗi sợ phải chết lại bám riết lấy nàng, dẫn nàng đi xa hơn “Hay nếu có sống được chăng nữa, giữa cảnh chết chóc âm u, ở một nơi kinh khiếp như vậy, thì cũng đến... hóa điên mất!”. Ôi, Juliet đáng thương! Nàng bé bỏng, cô đơn, yếu đuối, nàng bấn loạn là lẽ thường tình. Ai ở vào tình cảnh đó mà ung dung tự tại mới là kẻ không bình thường, mới là giả dối. Do đó, đây là nỗi sợ hãi mang tính người nhiều nhất mà nhà hiện thực chủ nghĩa Shakespeare đã phanh phui ra được, như một nhược điểm trong tâm lý của người đời. Nỗi sợ hãi này còn khủng khiếp hơn cả cái chết. Bởi nếu chết đi, nàng sẽ không còn phải sợ, không còn phải buồn, không còn phải tuyệt vọng... Điều đáng chú ý là dù tuyệt vọng như thế nhưng không mảy may Juliet nghĩ mình phải làm ngược lại để trốn chạy nỗi sợ. Có thể người con gái mỏng manh này thay đổi thái độ được lắm chứ dù chỉ trong suy nghĩ Tại sao nàng phải tự hành hạ mình? Chỉ cần nỗi sợ này chiến thắng, chỉ cần dừng tay lại, vứt lọ thuốc đi, Juliet sẽ có tất cả sự sống, danh vọng, địa vị, tiền tài, bởi chàng Paris sẽ cho nàng tất cả những thứ kia. Đúng, nàng sẽ có tất cả, duy chỉ không có tình yêu. Tình yêu mà vì nó cả thân thể và tâm hồn nàng bị vò xé như thế này đây. Tình yêu mà từ ba hôm trước, đã trở thành lẽ sống của cả cuộc đời nàng. Vậy thì làm sao mà người con gái kiên cường này lại có thể phản bội tình yêu dù chỉ trong ý nghĩ! Quả Juliet đã không hề hèn nhát. Thậm chí trong tột cùng nỗi sợ của riêng mình, nàng vẫn lo lắng cho người yêu, sợ rằng người anh họ đã chết của nàng có thể báo thù người mà nàng yêu dấu “Ô kìa, hình như ta thấy bóng ma của biểu huynh bị gươm Romeo đâm thủng ngực đang đi tìm chàng...”. Và nàng cuống quít, như là để bảo vệ cho bằng được người yêu “Đứng lại, Tibân! Hãy đứng lại!... Romeo hỡi, em đến đây!”. Thế rồi lọ thuốc được đưa lên, còn Juliet thì ngã xuống... Ở cuối đoạn độc thoại nội tâm của Juliet, hình ảnh sau cùng mà nàng mang theo chính là hình ảnh chói lọi của Romeo. Chỉ nó thôi đã thiêu đốt nỗi sợ hãi của Juliet ra tro. Nếu tình yêu của Juliet dành cho Romeo chỉ là những tình cảm nhất thời, hẳn nàng sẽ chẳng đủ nghị lực để đương đầu với tất cả, những thử thách bên ngoài và cả những thử thách bên trong mối thù dòng họ, lễ giáo phong kiến, xung đột anh em, sự trái ngang của duyên phận, sự tuyệt vọng trước chia ly, nỗi sợ hãi trong hầm mộ,... Chính tình yêu đã cho nàng sức mạnh, đặc biệt là khi nàng phải đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất - đó là nỗi sợ không chế ngự được bản thân mình. Như thế tình yêu của Juliet dành cho Romeo thật đáng ao ước biết bao. Cũng có lẽ từ đây, nhờ biện pháp khắc họa tâm lý nhân vật tài tình của Shakespeare mà người đời tìm thấy mình trong nhân vật của ông. Shakespeare đã khái quát được những trạng thái tình cảm chân thực của con người, đặc biệt là người con gái khi yêu. Có phải thế chăng mà Flaubert mới nói “Virgile xây dựng người đàn bà yêu đương, Shakespeare thì xây dựng người con gái yêu đương, và tất cả những người phụ nữ yêu đương khác đều là bản sao ít nhiều xa gần so với Didon hoặc Juliet”. 3. Về thể loại Nói đến bi kịch là nói đến kết cấu của sự trình bày, thắt nút và mở nút một xung đột kịch, mà kết thúc bao giờ cũng là sự hủy diệt, tiêu vong hay tổn thất lớn lao của nhân vật chính - người anh hùng chiến bại. Romeo và Juliet là hiện thân của một tình yêu đẹp, một tình yêu đích thực và lý tưởng, có sức lôi cuốn diệu kỳ và đánh thức mọi trái tim khao khát yêu đương. Qua bao thăng trầm, tình yêu ấy vẫn tỏa sáng, vẹn nguyên trong lòng độc giả. Có được thành công đó của tác phẩm, Shakespeare tỏ ra tài hoa ở từng chi tiết nghệ thuật lẫn ở sự lựa chọn đầy bản lĩnh về mặt thể loại. Tại sao ông lại biến đổi một cách tàn nhẫn câu chuyện có thật về kết thúc đẹp đẽ của chuyện tình chàng Romeo và nàng Juliet Trung cổ thành thảm thương đến vậy? Tại sao ông lại rời xa cảm hứng hài kịch cũng đã đem lại cho ông bao vinh quang trước đó? Trả lời những câu hỏi này cũng là nhằm khẳng định thêm tài năng của tác giả và giá trị của tác phẩm. Báo Phụ nữ Việt Nam số ra ngày 11/12/1991 cung cấp một thông tin về Romeo và Juliet “Gần đây các nhà Sêchxpia học khi tìm nguyên mẫu của “bức tượng đài tình yêu” đã phát hiện thiên diễm tình đó chỉ là sáng tạo của thiên tài Sêchxpia. Trong đời thực, câu chuyện Rômêô và Giuliet được tiếp tục bởi cha Lôrân đã kịp thời ngăn chặn tai biến, hai người không chết, kết hôn, sống bình thường - tẻ nhạt như những đôi vợ chồng bất hạnh khác trên đời”. Nếu trung thành với tài liệu đó của cuộc sống, hẳn Shakespeare chỉ có thể viết nên một vở mélodrame thông tục mà sức sống không thể dài bằng một bi kịch tragédie. Ở vào một thời điểm là thời đại Phục Hưng vốn đang thừa hưởng những thành quả rực rỡ của những kiệt tác bi kịch của người Hy Lạp cổ, không thể nói là Shakespeare không chịu ảnh hưởng từ di sản đó, trong khi đó bi kịch được đánh giá là một thể loại cao quí, một “bông hoa tuyệt đẹp” chữ dùng của hẳn Shakespeare có đủ lý do để biến một vở drame - hôn - nhân thành một bi - kịch - tình - yêu. Có thể hiểu có hai lý do để Shakespeare kết thúc cuộc tình của Romeo - Juliet bằng cái chết. Thứ nhất, dù tình yêu đồng nghĩa với những gì lãng mạn nhất, nhưng tình yêu Romeo và Juliet không tồn tại ở một thế giới siêu nhiên nào, nó là sản phẩm của thời đại Phục Hưng, thời kỳ quá độ từ chế độ phong kiến lên chế độ tư bản chủ nghĩa, Shakespeare đủ sáng suốt để không sa vào ảo tưởng, ông biết chủ nghĩa nhân văn chưa thể cắm cờ toàn thắng. Lý do thứ hai có cơ sở từ lý do đầu tiên đó là hiện thực cuộc sống thời Phục Hưng tràn đầy những mâu thuẫn xã hội khốc liệt phù hợp với loại hình bi chết của Romeo và Juliet là kết quả những mâu thuẫn không giải quyết được của thời đại, hay để giải quyết mâu thuẫn, Shakespeare đã đưa ra giải pháp hy sinh những đứa con lý tưởng của mình, bởi những tệ nạn xã hội đương thời như mối thù dòng họ, lễ giáo phong kiến không dễ gì xóa bỏ bằng chứng là vương chủ bó tay, hai họ không kiềm chế được. Có thể Shakespeare cũng không ngăn nổi dòng lệ khi để cho Romeo và Juliet phải chết, nhưng với nhãn quan sáng suốt của mình, ông biết họ là những kẻ “tử vì đạo”. Ông buộc phải mượn cái chết của đôi trai gái để “giết” luôn một di sản đồi bại của chế độ phong kiến Trung cổ. Và ông đã làm được điều đó “Trên xác con cha mẹ mới quên thù” Tự ngôn, Hồi I. Cái chết của Romeo và Juliet đánh dấu sự thắng lợi của lý tưởng nhân văn dù phải trả giá đắt, cái mới cần phải được xác lập. Tính chất chiến đấu của tác phẩm, vì thế càng trở nên mạnh mẽ. Từ đây nhân loại có thể bước vào kỷ nguyên của tình yêu tự do, hôn nhân tự nguyện, mà Romeo và Juliet là hai kẻ tiên phong. Như vậy, bằng thiên tài nghệ thuật của mình, Shakespeare đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lòng người đọc. Ông đã sinh thành nên những đứa con đẹp nhất cho cõi trần gian. Bức tranh văn học thế giới sẽ trống vắng biết chừng nào nếu thiếu vắng Shakespeare! Ai đó đã nói không thể đúng hơn rằng, nếu như có dịp quảng bá nền văn minh của Trái đất ra ngoài hành tinh thì tác phẩm của Shakespeare sẽ được lựa chọn nó đã được ghi vào đĩa CD do các con tàu vũ trụ mang vào giải Ngân hà - Báo Tiền phong số 138, 11/1998. Ý kiến đó nhất định sẽ được biểu dương đồng tình, nhất là khi ta tự hào có Romeo and Juliet để mang theo. Huế, 9/2005 nguồn TCSH số 203-204 – 01&02 - 2006 1 Romeo và Juliet là cuốn tiểu thuyết kinh điển kể về câu chuyện tình yêu hay nhất mọi thời đại. Một chuyện tình oan trái có thật thời Trung Cổ tại Italy được Shakespeare viết lên. Tác phẩm trở thành vở kịch xuất sắc, nổi tiếng nhất của tác giả, dàn dựng lại trên nhiều sân khấu. Cho đến nay, chuyện tình của ​​Romeo và Juliet vẫn khiến nhiều con tim thổn thức khi đọc. Đôi nét về tác giả của Romeo và Juliet Shakespeare là nhà viết kịch tài năng của nước Anh. Thông tin về cuộc đời ông hiện có rất ít. Shakespeare sinh năm 1564 tại một thị trấn nhỏ của Stratford, Anh trên bờ sông Avon. Cha của ông là một thương gia giàu có nhưng phá sản khi ông lên mười lăm tuổi. Từ đây, ông phải bươn chải kiếm sống. Đến năm 1585, ông đến London và trải qua rất nhiều ngành nghề khác nhau. Từ người canh gác ngựa đến phục vụ trong nhà hát, làm người quảng bá, viết lại một số vai trò, đảm bảo các diễn viên lên sân khấu đúng giờ. Shakespeare làm việc rất tốt trong hậu trường từ đây cũng giúp ích rất nhiều trong việc sáng tạo nên các vở kịch tuyệt vời sau này. Sau đó vài năm, ông dần viết kịch và đóng kịch. Ngoài Romeo và Juliet thì ông còn những tác phẩm bất hủ khác như Hamlet, Macbeth, Giấc mơ mùa đêm, King Lear,… Shakespeare đã viết tổng 37 vở kịch, 154 sonet và 4 bài thơ được biết đến. Ông qua đời ở tuổi 52 năm 1616 và được chôn tại quê nhà Stratford. Romeo và Juliet – Tiểu thuyết tình yêu bất hủ của Shakespeare Tiểu thuyết Romeo và Juliet kể về bi kịch tình yêu nổi tiếng được viết vào khoảng thời gian từ năm 1594 – 1595. Tác phẩm được viết dựa trên một cốt truyện có thật kể về mối tình oan trái từng xảy ra thời Trung Cổ tại Italy. Chuyện kể rằng tại thành phố Verona nước Ý có hai dòng họ Montague và Capulet có mối thù truyền kiếp. Họ không chỉ gặp là đánh nhau, cãi lộn mà thậm chí còn giết nhau nếu có cơ hội. Điều này khiến Hoàng tử Escalus cai trị thành phố tức giận nên đã ra đạo luật ngăn chặn việc gây lộn ngoài đường phố. Kẻ nào vi phạm sẽ bị án tử hình. Cả hai dòng họ coi nhau như kẻ thù nhưng vẫn phải phục tùng mệnh lệnh. Người con trai Romeo bên gia đình Montague đang thất tình nên luôn rầu rĩ không vui. Chàng yêu Rosaline say đắm nhưng nàng không đáp lại mối tình này. Một người bạn của Romeo đã lôi kéo chàng đến buổi dạ hội bên nhà Capulet với lời hứa tìm cho Romeo một cô gái xinh đẹp, xuất sắc hơn cả Rosaline. Dù vẫn có chút băn khoăn nhưng cả ba người đã cùng cải trang để đến dạ hội. Dạ hội được tổ chức để đón vị Bá tước Paris nổi tiếng của thành Verona đến để xin kết hôn với cô con gái duy nhất của hầu tước Capulet là nàng Juliet. Dù nàng mới chỉ 13 tuổi quá nhỏ để lấy chồng nhưng hầu tước vẫn dặn con gái cư xử đúng mực, cố gắng làm vui lòng bá tước Paris khi khiêu vũ. Đến dạ hội, Juliet và Romeo gặp nhau và trúng tiếng sét ái tình ngay ánh mắt đầu tiên. Bá tước Paris hay Rosaline đều không còn được nhớ đến. Cuối buổi dạ hội, cả hai đều đi tìm nơi vắng vẻ để hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra. Vô tình ngay dưới tán cây mà Romeo ẩn mình lại ở dưới cửa sổ căn phòng của Juliet. Thế nên chàng đã nghe được những tiếng thì thầm tự trò chuyện của nàng Juliet. Vì không kìm nổi lòng nên Romeo đã trèo lên ban công, dưới ánh trăng thơ mộng cả hai đã thề thốt yêu nhau, quyết định bí mật kết hôn. Cha Lawrence chính là cha xưng tội của Romeo dù rất lo lắng về tình yêu của đôi trẻ nhưng cũng đồng ý làm lễ cưới cho cả hai với hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ giúp chấm dứt hận thù giữa hai gia đình. Nhưng trong đêm dạ hội, một người bà con của Juliet là Tybalt đã nhận ra Romeo. Anh ta là một người nóng tính, vốn dĩ rất ghét gia tộc Montague nên thấy mấy người không được mời mà đến nên Tybalt xem là sự sỉ nhục. Vậy nên khi gặp ba người Romeo, Mercutio và Benvolio thì Tybalt đã gọi Romeo là tên đểu cáng và thách đấu gươm. Nhưng Romeo lại từ chối lời thách đấu còn gọi Tybalt là người anh em bà con. Còn hai người bạn lại rất bất bình vì lời nói của Tybalt. Trong đó có anh chàng Mercutio nóng tính đã nhận lời thách đấu. Nhưng khi Romeo chạy đến ngăn cản thì không còn kịp. Thanh gươm của Tybalt đã đâm chết Mercutio. Quá giận giữ, Romeo đã đuổi theo Tybalt và một cuộc chiến sinh tử diễn ra. Trong trận đấu gươm này Romeo đã chiến thắng nhưng Tybalt lại chết dưới thanh gươm của chàng. Quá lo sợ và hối hận vì sự liều lĩnh của mình Romeo đã bỏ trốn. Trong khi đó, Juliet lại đang còn phấn khởi chuẩn bị cho đám cưới của mình thì nhận được tin xấu về người anh họ Tybalt từ bà vú. Hoàng tử Escalus cũng cấm Romeo lai vãng trong thành Verona. Bà vú cũng cho biết rằng Romeo đang trốn trong tu viện của cha Lawrence. Người cha là hầu tước Capulet đang đau buồn trước cái chết của Tybalt nên đã sắp đặt đám cưới của con gái Juliet với bá tước Paris hi vọng sẽ làm mọi người vui lên. Trước ý định của cha, nàng Juliet không biết trông cậy vào ai nên đành chạy đến nhờ cha Lawrence. Ông đã lên một kế hoạch có phần mạo hiểm cho đôi trẻ. Cha đưa cho Juliet một liều thuốc khi uống vào sẽ tạm thời tắt thở trong 42 tiếng. Trong thời gian đó cha sẽ tìm kiếm Romeo và đưa anh đến nhà mồ và chờ nàng tỉnh lại rồi cao chạy xa bay. Sau đó cha sẽ an ủi mọi người và công bố cuộc hôn nhân của cả hai để tạo cơ hội cho họ quay lại thành Verona. Ban đầu kế hoạch rất hoàn hảo. Buổi sáng khi bà vú đưa áo cưới vào cho Juliet thì phát hiện nàng đã tắt thở. Niềm vui đám cưới của gia đình Capulet đột ngột thay bằng đám tang buồn bã. Nhưng sau đó là một loạt những bất ngờ không ai lường trước được đã làm thay đổi kế hoạch hoàn hảo này và khiến cho hai bên phải trả một cái giá quá đắt. Cha Lawrence cho người đi tìm Romeo nhưng họ lại bị chặn lại vì bệnh dịch. Ngược lại người hầu bên người Romeo lại báo sớm hơn cho chàng rằng Juliet đã chết. Quá buồn bã, Romeo mua thuốc độc đi đến nhà mồ nơi để thi hài nàng. Chàng thấy bá tước Paris khóc than bên cạnh Juliet đã lao vào đánh nhau và giết bá tước. Với lời thề sống chết mãi bên nhau, Romeo đã uống liều thuốc độc và chết bên cạnh xác nàng. Cha Lawrence đến muộn một bước. Ông đã hoảng sợ bỏ chạy khỏi đó khi thấy hình ảnh này. Còn nàng Juliet khi tỉnh lại nhìn thấy người yêu nằm chết bên cạnh liền tự sát bằng con dao găm bên người Romeo. Tác phẩm Romeo và Juliet kết thúc bằng cái chết bi thương của đôi trẻ. Cả hai dòng họ cuối cùng đã bỏ qua hiềm khích, đoàn kết lại trong hối hận muộn màng. Cái giá mà họ phải trả cho điều này lại quá đắt. Tiểu thuyết Romeo và Juliet là một vở kịch về tình yêu bi thương nổi tiếng toàn thế giới. Một chuyện tình đẹp nhưng có kết thúc với nhiều ám ảnh và day dứt. Tình yêu và thù hận đan xen nhau tạo ra một vở kịch huyền thoại. Tác phẩm có sức ảnh hưởng lớn vừa phê phán hiện thực xã hội đương thời lại cài đặt những chi tiết lãng mạn và bay bổng. Người đọc sẽ không quên được một chàng Romeo si tình cùng nàng Juliet xinh đẹp, can đảm dám yêu, dám từ bỏ tất cả vì người mình yêu. Tham khảo Trăm năm cô đơn – Tác phẩm văn học kinh điển của Colombia Bạn đang tìm kiếm về Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet, hôm nay chúng tôi chia sẻ đến bạn nội dung Top 20+ Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet được team mình tổng hợp và biên tập từ nhiều nguồn trên internet. Hy vòng bài viết về chủ đề Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet hữu ích với trào Phụᴄ hưng, mà ᴄốt lõi là ᴄhủ nghĩa nhân ᴠăn giải phóng tinh thần, tình ᴄảm ᴄon người khỏi ѕự kìm hãm ᴠà trói buộᴄ ᴄủa giáo hội phong kiến, đề ᴄao những giá trị tốt đẹp, ᴄao quí ᴄủa ᴄon người -> ᴠăn hóa phụᴄ hưng là một bướᴄ tiến kì diệu trong lịᴄh ѕử ᴠăn minh Tâу Âu. Những gương mặt tiêu biểu ᴄủa ᴠăn hóa Phụᴄ hưng Leônađơᴠanhхi, Đantê, Rabơle, Xeᴄᴠantet, Sêᴄhхpia…– Sinh ra ở một thị trấn thuộᴄ miền Tâу nam nướᴄ Sớm ᴠào đời kiếm ѕống ᴠì hoàn ᴄảnh gia đình ѕa 1585 lên Luân Đôn làm ᴄhân giữ ngựa, nhắᴄ tuồng, diễn ᴠiên trướᴄ khi trở thành nhà ᴠiết kịᴄh thiên tài ᴄủa nướᴄ Anh.* Táᴄ phẩm 37 ᴠở kịᴄh. Một ѕố truуện thơ dài. 154 bài Xon – đang хem Cảm nhận ᴠề tình уêu ᴄủa romeo ᴠà julieta. Xuất хứ– Đượᴄ ᴠiết khoảng 1594 – Lấу bối ᴄảnh tại thành Vê-rô-na Ý .You ᴡatᴄhing Nêu ᴄảm nhận ᴠề tình уêu ᴄủa romeo ᴠà juliet trong tình уêu ᴠà thù hậnb. Thể loạiKịᴄh thơ хen lẫn ᴠăn хuôi, ᴄó 5 Tóm tắt SGK/198a. Vị trí đoạn tríᴄhLớp 2, hồi II. b. Nội dung đoạn tríᴄh Cảnh Rô-mê-ô gặp Giu-li-ét tại ᴠườn nhà Ca-piu-lét ѕau đêm ᴠũ hội hoá trang.* 6 lời thoại đầu, ᴠề hình thứᴄ là những lời thoại ᴄủa từng người. Họ nói ᴠề nhau ᴄhứ không nói ᴠới nhau-> lời độᴄ thoại nội tâm bàу tỏ nỗi lòng ѕuу nghĩ ᴄủa nhân Lời độᴄ thoại nội tâm bàу tỏ thành thật, không ᴄần giấu diếm, ᴄhứa đựng ᴄảm хúᴄ ᴄhân thành, đằm Độᴄ thoại ᴄó hàm ᴄhứa đối thoại làm ᴄho lời độᴄ thoại thêm ѕinh động, nhiều màu ѕắᴄ.* 10 lời thoại ѕau là lời đối thoại thông thường.– Sự thù hận ᴄủa hai dòng họ ᴄứ ám ảnh ᴄả hai người trong ѕuốt ᴄuộᴄ gặp gỡ.+ Rô-mê-ô Tôi thù ghét ᴄái tên tôi… Chẳng phải Rô-mê-ô ᴄũng ᴄhẳng phải Môn-ta-ghiu… Tù naу tôi ѕẽ không bao giờ ᴄòn là Rô- mê- ô nữa…+ Giu-li-ét Chàng hãу khướᴄ từ ᴄha ᴄhàng ᴠà từ ᴄhối dòng họ ᴄủa ᴄhàng đi, Chỉ ᴄó tên họ ᴄhàng là thù địᴄh ᴄủa em thô . Nơi tử địa..họ mà bắt gặp anh..- Nỗi ám ảnh thù hận хuất hiện ở Giu-li-ét nhiều hơn. Nàng lo lắng daу dứt không ᴄhỉ ᴄho mình mà ᴄòn ᴄả người уêu. – Thái độ Rô-mê-ô quуết liệt hơn, ᴄhàng ѕẵn ѕàng từ bỏ dòng họ mình để đến ᴠới tình уêu. Cái ᴄhàng ѕợ là không ᴄó đượᴄ, không ᴄhiếm đượᴄ tình уêu ᴄủa Giu- li- ét, ѕợ nàng nhìn mình bằng ánh mắt ᴄủa ѕự thù hận …=> Cả hai đều nhắᴄ đến thù hận ѕong không phải để khơi dậу haу khoét ѕâu hận thù mà ᴄhỉ để ᴠượt lên thù hận, bất ᴄhấp thù hận -> Quуết tâm хâу đắp tình уêu.– Đêm khuуa, trăng ѕáng. Màn đêm thanh ᴠắng ᴠới ᴠầng trăng trên trời ᴄao tạo ᴄhiều ѕâu ᴄho ѕự bộᴄ lộ tình ᴄảm ᴄủa đôi tình nhân-> Thiên nhiên đượᴄ nhìn qua ᴄáᴄ điểm nhìn ᴄủa ᴄhàng trai đang уêu do đó thiên nhiên là thiên nhiên hoà đồng, ᴄhở ᴄhe, trân Trăng trở thành đối tượng để Rô-mê-ô ѕo ѕánh ᴠới ᴠẻ đẹp không ѕánh đượᴄ ᴄủa Giu- li-ét.+ “Vừng dương” lúᴄ bình minh.+ Sự хuất hiện ᴄủa “ᴠừng dương” khiến “ả Hằng Nga” trở nên “héo hon”, nhợt nhạt…+ “Nàng Giu-li-ét là mặt trời”- Mạᴄh ѕuу nghĩ ᴄủa Rô-mê-ô hướng ᴠào đôi mắt “Đôi mắt nàng lên tiếng”. Đôi môi lấp lánh ᴄủa Giu-li-ét ᴄảm nhận như ѕự mấp máу ᴄủa làn môi khi nói-> liên “Hai ngôi ѕao đẹp nhất trên bầu trời”-> ѕo ѕánh đượᴄ đẩу lên ᴄấp độ ᴄao hơn bằng ѕự tự ᴠấn “Nếu mắt nàng…thế nào nhỉ?”-> khẳng định ᴠẻ đẹp ᴄủa đôi mắt, ᴄủa ᴄáᴄ nét đẹp trên khuôn mặt…-> khát ᴠọng уêu đương hết ѕứᴄ mãnh liệt “Kìa! Nàng tì má…gò má ấу!”- Cảm хúᴄ ᴄủa Rô-mê-ô là ᴄảm хúᴄ ᴄủa một ᴄon người đang уêu ᴠà đang đượᴄ tình уêu đáp lại, đâу ᴄũng là ѕự ᴄộng hưởng kì lạ ᴄủa những tâm hồn đang уêu…– Qua lời độᴄ thoại nội tâm+ Vừa gặp Rô-mê-ô, trở ᴠề phòng đứng bên ᴄửa ѕổ thổ lộ nỗi lòng ᴄủa mình “Chàng hãу khướᴄ từ…hãу thề уêu em đi” “ᴄhỉ ᴄó tên họ ᴄhàng là thù địᴄh ᴄủa em thôi”-> Tình уêu mãnh liệt không ᴄhút ᴄhe dấu, không ᴄhút ngượng ngùng, ѕuу nghĩ ᴄhín ᴄhắn, ᴄảm nhận đượᴄ mối tình ᴄó thể ѕẻ trở ngại bởi ѕự thù hận ᴄủa hai dòng Qua lời đối thoại ᴠới Rô-mê-ô.+” Anh làm thế nào… ᴠà tới làm gì? Câu hỏi để giải toả băn khoăn ᴠì ᴄhưa thật tin ᴠào tình уêu mới bất ngờ ᴄủa ᴄhàng.+ Anh làm thế nào tới đượᴄ ᴄhốn nàу..người nhà em bắt gặp nơi đâу». Câu hỏi hướng tới Rô-mê-ô ᴄũng là để thể hiện nỗi lo lắng giằng хé tâm ᴄan Giu-li-ét. Liệu tình уêu ᴄủa Rô-mê-ô ᴄó đủ ѕứᴄ mạnh để ᴠượt qua bứᴄ tường rào hữu hình ở gia đình Ca-pu-lét haу không? Tình уêu ᴄủa ᴄhàng ᴄó đủ ѕứᴄ mạnh ᴠượt qua bứᴄ tường thù hận ở hai gia đình haу không?+ Em ᴄhẳng đời nào muốn họ bắt gặp anh nơi đâу» tế nhị ᴄhấp nhận tình уêu ᴄủa Rô-mê-ô, trái tim nàng đã hoàn toàn hướng ᴠề Rô-mê-ô.=> Qua ngôn ngữ ѕống động ᴠà đầу ᴄhất thơ nhà ᴠăn đã thể hiện đượᴄ diễn biến nội tâm đầу phứᴄ tạp nhưng phù hợp ᴠới tâm trạng ᴄủa người đang уêu. Thể hiện một tình уêu mãnh liệt trong trắng ᴠượt lên trên ѕự hận thù truуền kiếp ᴄủa hai dòng họ.– Thù hận không хuất hiện như một thế lựᴄ ᴄản trở tình уêu mà thù hận ᴄhỉ hiện qua dòng ѕuу nghĩ ᴄủa ᴄáᴄ nhân ᴠật, ѕong không phải là động lựᴄ ᴄhi phối hành động ᴄủa nhân Tình уêu trong ѕáng diễn ra trên ᴄái nền ᴄủa thù hận. thù hận bị đẫу lùi ᴄhỉ ᴄòn lại tình đời, tình người bao la, phù hợp ᴠới lí tưởng nhân more Cài Đặt Đèn Led Cho Iphone 6, Cáᴄh Bật Đèn Led Thông Báo Trên Ioѕ 13 Cho Iphone– Miêu tả tâm lí ᴠà diễn biến tâm lí nhân Ngôn ngữ độᴄ thoại ᴠà đối thoại thể hiện ѕự phát triển ᴄủa хung đột nhân ᴠật.– Khẳng định ᴠẻ đẹp ᴄủa tình đời, tình Thể hiện lí tưởng nhân ᴠăn qua ѕự ᴄhiến thắng ᴄủa tình уêu ᴄhân ᴄhính trướᴄ mối thù ᴄủa dòng tộᴄ. bài phân tích Tình yêu và thù hận Giới thiệu sơ lược về cuộc đời và sự nghiệp của Uy-li-am Sếch-xpia. Rô-mê-ô và Giu-li-ét là vở bi kịch kinh điển về tình yêu, là kiệt tác văn học ra đời dựa trên mối thù hận có thực của hai dòng họ Môn-ta-giu và Ca-piu-lét tại I-ta-li-a thời trung cổ. Tình yêu và thù hận trích trong lớp hai, hồi II của vở kịch là những lời tâm sự tận đáy lòng của đôi trai tài gái sắc, hai trái tim cùng hướng về thứ tình yêu đích thực, sẵn sàng từ bỏ, vượt qua những rào cản thù hận dòng họ để đến bên nhau. bài phân tích Tình yêu và thù hận a. Tình yêu của Rô-mê-ô và Giu-li-ét Là tình yêu trên nền thù hận, với Giu-li-ét sự thù hận của hai dòng họ được nhắc đến như một nỗi sợ, nỗi ám ảnh thường trực. Với Rô-mê-ô chàng luôn mang tâm thế sẵn sàng, vượt lên trên thù hận với thái độ quyết đoán, sẵn sàng từ bỏ cả tên họ, từ bỏ cả dòng tộc vì tình yêu với Giu-li-ét, nhưng chàng lại băn khoăn và e dè vì chưa xác định được tình yêu của Giu-li-ét. b. Những lời muốn ngỏ của hai nhân vật thông qua màn độc thoại nội tâm *Rô-mê-ô với 6 lời thoại -Bối cảnh Đêm khuya thanh vắng, tĩnh mịch có ánh trăng, có những vì tinh tú, phù hợp để giãi bày tâm sự. -Rô-mê-ô có những lời tán dương đầy si mê cho Giu-li-ét ví nàng như “mặt trời”với nhiều ẩn ý Vẻ đẹp của người con gái trẻ trung, rực rỡ, vẻ đẹp ấy giống như ánh dương ấm áp sáng chói tâm hồn hồn chàng. Vẻ đẹp của nàng tỏa ra thứ ánh sáng cạnh tranh với thiên nhiên, thậm chí lấn át của ánh trăng khiến cho nó trở nên nhợt nhạt xanh xao. Xuất phát từ thần thoại La Mã về mặt trăng, mà bản thân Rô-mê-ô lại ao ước một tình yêu thực tế, tươi đẹp gần sát với trần thế => Giu-li-ét phải xứng đáng với hình tượng mặt trời ấm áp. Giu-li-ét lại xuất lúc chàng rơi vào tuyệt vọng, chính tình yêu của nàng đã hồi sinh tâm hồn chàng. Chính Giu-li-ét đã mang đến sức mạnh, củng cố nguồn sống, là sự hiện diện tuyệt đối cần thiết trong cuộc đời chàng. -Ví mắt nàng như vì tinh tú. Chủ nghĩa nhân văn thời Phục Hưng, vẻ đẹp của con người đã được tôn vinh để sánh ngang với vẻ đẹp của vũ trụ, thổi bùng lên ngọn lửa yêu đương mãnh liệt ở Rô-mê-ô. *Giu-li-ét với 3 lời thoại “Ôi chao”, cảm xúc chất chứa dồn nén ở trong ấy, đó là tình cảm gói ghém dành cho mối tình đầu tiên của mình, nhưng cũng là tiếng thở dài lo lắng, là nỗi băn khoăn của nàng về tình yêu của Rô-mê-ô. Đề ra giải pháp là một trong hai người họ phải từ bỏ dòng họ, có thể thấy rằng tình yêu của Giu-li-ét dành cho Rô-mê-ô là vô cùng lớn lao, là lời mách bảo chân thành của trái tim. Dùng lý lẽ để bảo vệ, biện minh cho việc từ bỏ dòng họ vì tình yêu “Chỉ có tên họ…đổi lấy cả em đây!”. Dường như Giu-li-ét đã không còn là cô bé 14 tuổi nữa mà đã vụt trưởng thành, chín chắn. c. Cuộc chạm mặt trực tiếp để bày tỏ tình cảm *Giu-li-ét Luôn ám ảnh nỗi sợ hãi thường trực, nàng luôn gợi nhắc về mối thù của hai đại gia tộc mà hiện thân của nỗi lo lắng ấy chính là bức tường đá. Bức tường đá bảo vệ dòng họ khỏi sự đột nhập của những kẻ có ý đồ bất chính, là sự ngăn trở tình yêu, là rào cản, là mối thù sâu đậm của hai dòng họ, nó còn là biểu tượng cho nỗi lo lắng của Giu-li-ét về tình yêu của Rô-mê-ô. *Rô-mê-ô Suy nghĩ của Rô-mê-ô lại thoáng và nhẹ nhàng hơn rất nhiều, lập tức khẳng định chàng sẵn sàng từ bỏ tên họ để xóa bỏ mối thù. Xóa tan mọi băn khoăn lo lắng của Giu-li-ét về tình yêu của chàng bằng cách khẳng định chắc chắn về tình yêu mãnh liệt dành cho nàng. Hình bóng bức tường trở thành đòn bẩy, là công thức chính minh cho tình yêu của Rô-mê-ô. bài phân tích Tình yêu và thù hận Khẳng định lại giá trị nội dung tư tưởng của đoạn trích. Phân Tích Tình Yêu Và Thù Hận Hay Nhất – Mẫu 1 Đón đọc bài phân tích Tình yêu và thù hận hay nhất được chọn lọc và chia sẻ dưới đây giúp các em học sinh trau dồi cho mình cách hành văn đặc sắc. “Romeo và Juliet”, một bản tình ca bất hủ của nhân loại, một nỗi niềm thổn thức lấy đi biết bao nước mắt của khán giả ở mọi lứa tuổi. Đại văn hào đã viết nên một biểu tượng trường tồn của tình yêu, mối tình thủy chung son sắt, vượt lên mọi gian nan khó khăn, sẵn sàng hi sinh cả tính mạng để được ở bên nhau. Trong đó, mười sáu câu thoại trong trích đoạn hồi thứ hai đã mở ra một kết cục tuy bi kịch nhưng là lời khẳng định về tình yêu mãnh liệt, tình yêu vượt lên trên mọi thù hận dân tộc qua những diễn biến tâm lý của hai nhân vật chính. Là nhà thơ, nhà viết kịch đại tài đến từ xứ sở sương mù, William Shakespeare mang trong mình tư tưởng nhân đạo sâu sắc, khao khát giải phóng con người, đập tan mọi xiềng xích, rào cản trong xã hội. Những tác phẩm của ông như những bức tranh tả thực, có khả năng thâu tóm và tái hiện lại xã hội nước Anh lúc bấy giờ nhằm lên án những quan niệm cổ hủ, lạc hậu cùng chế độ phong kiến nhơ nhớp với tầng lớp các quan điểm, hủ tục trói buộc con người. Chính vì thế, với tầm nhìn rộng mở và tư tưởng tiến bộ, khát khao tự do, tác phẩm của ông được coi là tiếng lòng của những tâm hồn biết rung động, trái tim hướng thiện, yêu thương và thấu hiểu con người cùng cảnh ngộ éo le của họ. “Romeo và Juliet” đã đưa Shakespeare lên hàng tượng đài trong nghệ thuật kịch sân khấu. Câu chuyện kể về một mối tình oan gia, khi Romeo và Juliet lại là con cháu của hai gia đình có mối thù truyền kiếp. Ra mắt năm 1595, vở bi kịch này đã tạo nên tiếng vang trên toàn thế giới. Đứng giữa những bi kịch, xung đột tâm lý xã hội, hai nhân vật chính đã hoàn thành được ước nguyện bên nhau trọn đời. Kết thúc thảm thương của họ đã một lần nữa khẳng định sức sống tiềm tàng của con người, đồng thời lên án gay gắt xã hội phong kiến vô nhân đạo đã đang tâm cắt bỏ mối duyên trời định, dẫn đến cái chết bi thương của hai nhân vật. Qua đoạn trích “Tình yêu và thù hận” với những lời đối thoại trực tiếp giữa chàng Romeo và nàng Juliet, người đọc dễ dàng hình dung ra được tình yêu say đắm của những người trẻ tuổi, tình yêu vượt lên trên sự an bài của số phận, những thù hận truyền kiếp. Gặp nhau một cách tình cờ trong buổi vũ hội, Rô – mê – ô và Giu – li -ét đã phải lòng nhau, hai trái tim tuổi trẻ đã hòa cùng nhịp đập. Động lực lớn lao ấy đã tiếp bước cho Rô – mê – ô vượt qua những gian khó, hiểm nguy để gặp nàng tiên của đời mình. Mười sáu lời thoại trong trích đoạn “Tình yêu và thù hận” không chỉ đơn thuần là lời trò chuyện mà đó chính là những tấm thư tình đẹp nhất, lãng mạn nhất, nhưng đáng buồn thay, những tấm thư ấy lại được viết nên bằng nỗi đau, sự mất mát và cả chính tính mạng của hai nhân vật. Lấy không gian đêm khuya, một đêm trăng sáng vằng vặc trên trời để làm nền cho tình cảm mặn nồng của đôi tình nhân. Khung cảnh đêm khuya có phần lén lút, thận trọng do mối tình của hai người không được phép công khai đoan chính. Chàng Romeo nhìn thấy Juliet trước, khuất sau những lùm cây mà vọng lên ban công, nơi nàng Juliet đẹp như thơ mộng đang đợi chờ. Hình ảnh ánh trăng xuất hiện cốt là để tô đậm thêm vẻ đẹp mĩ miều, thanh thuần của Juliet. Sau khi nghe thấy những lời độc thoại của nàng Juliet, lúc này Romeo mới lên tiếng. Hiểu được tấm chân tình của nàng dành cho mình, Romeo sẵn sàng từ bỏ danh phận, của cải để đi theo tiếng gọi tình yêu. Diễn biến tâm trạng nhân vật Romeo có phần dễ hiểu, đơn giản. Đối mặt với sự thù hận truyền đời của hai dòng họ, chàng thậm chí sẵn sàng đề nghị “Chỉ cần em gọi tôi là người yêu, tôi sẽ thay tên đổi họ; từ nay, tôi sẽ không bao giờ còn là Romeo nữa; nếu chính tôi đã viết tên đó, thì tôi xé nát nó ra”. Những lời nói này đều là sự thật tâm, thật lòng, bắt nguồn từ tình yêu cũng như khát vọng bỏng cháy được đường đường chính chính công khai mối tình này. Có người cho rằng, Romeo còn trẻ tuổi và bốc đồng khi dám thốt ra những lời chối bỏ cả gia tộc, dòng họ để đi theo tiếng gọi trái tim. Nhưng xét về mặt tình, những lời nói ấy đều thể hiện một tình yêu nồng cháy, không ngại khó khăn gian khổ, sẵn sàng đi lên từ hai bàn tay trắng và giũ bỏ cả thân phận quý tộc của mình. Khi Juliet nhắc chàng về sự nguy hiểm khi đang ở trong khuôn viên dòng họ Ca-piu-let, chàng Romeo càng trở nên gan dạ, thậm chí có cả sự bất cần “Em ơi! Ánh mắt của em còn nguy hiểm cho tôi hơn hai chục lưỡi kiếm của họ; em hãy nhìn tôi âu yếm là tôi chẳng ngại gì lòng hận thù của họ nữa đâu.” Đối với trái tim lần đầu biết rung động ấy, giờ phút được nhìn thấy ánh mắt người tinh thì mọi luân lý giáo điều đều trở nên vô nghĩa. Chàng còn gọi chính dòng họ của mình là “họ”, một cách gọi đầy xa cách, lạ lẫm. Với chàng lúc này, chỉ còn mình Juliet là vô giá, là nguồn sống, “tôi vượt được từng này là nhờ đôi cánh của tình yêu”. Trong tâm trạng chàng trai trẻ bấy giờ, tình yêu được thần thánh hóa trở thành cõi thần tiên, là đôi cánh đưa chàng vượt qua mọi thử thách, đứng lên trên mọi nỗi sợ hãi hay rào cản dòng tộc. Ở chàng chỉ còn tình yêu say đắm, “cái gì tình yêu có thể làm là tình yêu dám làm”, không chùn bước, không ngần ngại hay băn khoăn, bộc lộ tính cách của con người quyết đoán, mạnh mẽ. Đối lập với chàng Romeo, mang thân phận là một cô gái con nhà danh gia vọng tộc, những diễn biến tâm trạng của Juliet đều mang nhiều suy nghĩ, thận trọng hơn. Sau buổi dạ hội, nàng trót mang lòng vấn vương, thương nhớ chàng Romeo. Sau những lời độc thoại bày tỏ tình cảm mãnh liệt không chút ngại ngần, khi bắt gặp Romeo trong vườn nhà, nàng có chút lo lắng, hoảng sợ. Tư tưởng hận thù giữa hai dòng họ đã phần nào ăn mòn trong tâm trí nàng, vả lại, phận nữ nhi không thể chống cự, quay lưng với cả gia đình để đi theo người tinh. Trong lời đối thoại của nàng luôn song hành tồn tại hai diễn biến tâm trạng, một bên là tình yêu ngây thơ, một bên là sự bồn chồn khi ý thức được những nguy hiểm của mối tình oan trái này. Câu hỏi hết sức trong sáng ” Chàng ơi! Hãy mang tên họ nào khác đi? Cái tên nó có ý nghĩa gì đâu” cho thấy chính bản thân nàng cũng muốn Romeo từ bỏ dòng họ để đi theo nàng. Nàng tin vào tình yêu nhưng niềm tin ấy không hoàn toàn tuyệt đối. Chính vì thế mà nàng mới thảng thốt khi gặp Romeo “Anh làm thế nào mà tới được chốn này anh ơi, và tới làm gì thế?”. Nàng đơn giản chỉ không ngờ tình cảm lại mãnh liệt tới mức có thể khiến người tình của nàng bất chấp hiểm nguy đến vậy. Tuy khẩn cầu “Romeo chàng ơi! Chàng hãy vứt bỏ tên họ của chàng đi. Chàng hãy đem tên họ ấy đổi lấy cả em đây” nhưng trong tâm khảm người con gái ấy vẫn có chút gì lấn cấn, không dám, không nỡ. Một bên là thù hận, một bên là tình yêu, một bên là danh dự cả dòng họ và một bên là hạnh phúc cá nhân minh. Đấu tranh nội tâm giằng xé của cô gái mới chỉ mười lăm tuổi lần đầu biết yêu cho thấy sự nồng cháy và sức mạnh tiềm ẩn của tình yêu. Xét cho cùng, câu nói “Em chẳng đời nào muốn họ bắt gặp anh nơi đây” chính là lời thuận ý theo tình yêu một cách đầy ý nhị. Thù hận với Juliet cũng chẳng còn nghĩa lý gì, tình yêu của trái tim tuổi trẻ, thứ tình cảm thuần khiết đã vượt lên trên cái nền của mối nợ máu truyền từ đời này sang đời khác. Tư tưởng nhân đạo trong thời kì Phục hưng được bộc lộ thẳng thắn, dứt khoát. Rõ ràng, Romeo và Juliet hoàn toàn vô tội, chẳng hề liên quan đến những sự kiện đã xảy ra từ quá khứ thời ông, thời cụ của họ. Quan điểm bảo thủ và lề thói lạc hậu đã không thể ngăn cản được hai trái tim trẻ khát vọng được yêu, được hòa quyện. Sự bất tử của tình yêu con người không chỉ tô đậm tâm trạng của nhân vật Juliet mà còn toát lên tư tưởng nhân văn, đồng thời gửi gắm niềm hi vọng vào con người trong một tương lai tươi sáng, hạnh phúc hơn. Đứng giữa tình yêu và thù hận, nhưng qua đoạn đối thoại của hai nhân vật, người đọc không thấy có bất kì một xung đột nào giữa hai nhân vật, chỉ có tình yêu nồng nàn giữa hai trái tim tri kỉ. Xung đột đến từ phía Juliet trong tâm trạng nàng khi phải đưa ra quyết định tình yêu hay gia tộc. Cái dai dẳng và khủng khiếp của sự hận thù hiện lên rõ ràng trong dòng tâm trạng của Juliet, nhưng đến cùng, tình yêu của hai phía đã vượt lên tất cả, mối tình thời đại, mối tình bất tử. Những lễ giáo đã trói buộc con người quá lâu đã đến lúc cần được phá hủy và bài trừ, như kết thúc của tác phẩm, khi bị kịch rơi vào đường cùng thì mối thù kia cũng được xóa bỏ, chỉ là, cái giá phải đánh đổi quá đắt, quá bi thương. Với mười sáu lời đối thoại giữa Romeo và Juliet, diễn biến tâm trạng của hai nhân vật đã được khắc họa rõ nét. Nếu như Romeo có chút xốc nổi, hăng hái thì Juliet lại có nốt trầm của người con gái tuy nhỏ tuổi nhưng chín chắn, trưởng thành. Cộng hưởng và bổ trợ cho nhau, họ đã đưa tình yêu của mình vượt qua những ngăn cấm về mặt đạo lý, để lại cho ngàn đời khúc hát về tình yêu diệu kì. Với khả năng khai thác dòng chảy cảm xúc nhân vật, để nhân vật bộc lộ tính cách qua chính lời nói và hành động cùng những nút thắt mở linh hoạt, Shakespeare đã khẳng định sự chiến thắng của tình người, gửi vào tác phẩm một thông điệp đi trước thời đại về mỗi khát vọng tự do của nhân loại. Gửi đến bạn 🍃 Sơ Đồ Tư Duy Tình Yêu Và Thù Hận 🍃 5 Mẫu Tóm Tắt Hay Phân Tích Tình Yêu Và Thù Hận Ngắn Gọn – Mẫu 2 Tham khảo bài văn mẫu phân tích Tình yêu và thù hận ngắn gọn dưới đây với cách diễn đạt hàm súc và cô đọng nội dung. Rô-mê-ô và Giu-li-et là vở bi kịch về tình yêu mãnh liệt của cặp trai tài gái sắc Rô-mê-ô và Ju-li-ét, dựa trên một câu chuyện tình yêu có thực thời trung cổ tại nước Ý. Vở kịch được chắp bút bởi nhà viết kịch đại tài của nước Anh, Uy-li-am Sếch-xpia. Nội dung đề cao tình yêu trong sáng và cao đẹp của cặp nhân vật chính, tình yêu ấy đã vượt qua mọi rào cản cách biệt là mối thâm thù đại hận giữa hai gia tộc bao đời nay. Tình yêu của họ trải qua nhiều khó khăn trắc trở, ngăn cấm và có một kết thúc đầy bi thương, nhưng cho đến ngày hôm nay nó vẫn là một biểu tượng huyền thoại cho tình yêu của những đôi lứa yêu nhau, là biểu trưng cho tình cảm thời kỳ chớm nở và nồng nhiệt nhất của tuổi trẻ. Một trong những phân cảnh giúp độc giả nhìn nhận rõ tình yêu cao đẹp giữa hai con người tưởng chừng ngăn cách mà loại hòa hợp ấy là trích đoạn Tình yêu và thù hận trích hồi 2, lớp 2 của vở kịch. Vẻ đẹp tình yêu ấy trước hết là đến từ sự mâu thuẫn, mà mâu thuẫn này lại chính là nguyên nhân của những bi kịch mãi về sau. Chẳng biết vì nguyên nhân gì mà hai con người trẻ tuổi thuộc hai thế lực chống đối nhau, hai dòng họ có mối hận thù sâu sắc lại dần trở nên thấu hiểu, thông cảm và yêu thương lẫn nhau bằng thứ tình cảm trong sáng và mãnh liệt nhất. Vượt qua mọi rào cản và các mối quan hệ xung quanh để đến được với nhau, dường như chính tình yêu và sự rung động mãnh liệt từ sâu thẳm trong tâm hồn đã chắp cho họ một đôi cánh thật mạnh mẽ để có thể tự do bay đến bên nhau, mà quên đi những ràng buộc đang níu giữ, trói gô những đôi chân đang khao khát hạnh phúc. Điều ấy đã thể hiện một tinh thần khao khát được hạnh phúc, được tự do mang màu sắc thời đại Phục Hưng, với quan niệm rất mới về quyền con người, quyền hạnh phúc, quyền được yêu thường, chia sẻ, đề cao cảm xúc của con người. Đối lập với quan niệm cổ hủ của Trung cổ, tình yêu thường bị ngăn trở và áp đặt, con người không có quyền tự do yêu đương mà phải phụ thuộc vào gia tộc, không làm ảnh hưởng đến lợi ích gia tộc. Thứ hai đó là tình yêu của đôi trẻ xuất phát từ những rung cảm, sự đồng điệu, thấu hiểu sâu thẳm trong tâm hồn. Tình huống kịch đặt ra là đôi chỉ chỉ mới gặp nhau lần đầu trong buổi dạ vũ, ấy thế mà bằng một cách nào đó họ đã nhanh chóng phải lòng nhau. Để rồi ngay đêm hôm ấy, chàng Rô-mê-ô đã can đảm quay lại nhà nàng, trèo lên bức tường trước cửa sổ phòng nàng để bày tỏ nỗi lòng. Và nàng Giu-li-ét cũng chấp nhận lời tỏ tình ấy, thậm chí đôi trẻ còn bí mật làm phép cưới, đủ để hiểu đó là thứ tình cảm mãnh liệt, nồng nàn đến mức nào. Đừng vội nghĩ rằng, đó chỉ là những cảm xúc nhất thời của những chàng trai cô gái chưa trưởng thành, bởi họ yêu mến nhau không chỉ từ những vẻ đẹp ngoại hình, mà còn là sự đồng điệu trong tâm hồn, chỉ những người yêu nhau mới có thể nhìn sâu vào mắt nhau để thổ lộ, để cảm nhận vẻ đẹp trong tâm hồn của nhau. Họ có cùng một đích đến, một khát khao mãnh liệt về tình yêu, về hạnh phúc về sự tự do mà trước đây không ai có thể cho họ. Tình yêu của họ thật trong sáng và tràn đầy sức sống, đến từ những trái tim son trẻ, không có sự sắp đặt, ràng buộc, vượt qua cả ranh giới hận thù, giờ đây đứng trước tình yêu cao đẹp ấy, hận thù đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Cuối cùng, tình yêu của đôi trẻ còn là vẻ đẹp của một tình yêu trong sáng, tôn trọng lẫn nhau, không vị lợi, không ích kỷ, họ yêu nhau chỉ bởi vì đó là đối phương mà không phải ai khác. Trong trích đoạn kịch, có thể thấy tình yêu của đôi trẻ thăng hoa và đẹp hơn nhờ những lời nói hoa mỹ, bay bổng, gạt bỏ đi cái sự đen tối hận thù giữa hai gia tộc. Họ luôn lắng nghe nhau, tôn trọng những lời nói của nhau và luôn tin tưởng vào tình yêu của mình. Những lời nói và tình cảm ấy xuất phát từ chính trái tim ngập tràn tình yêu và một tâm hồn trong sáng. Họ lo lắng cho nhau, nàng thì sợ chàng bị bắt gặp sẽ có bất trắc, còn chàng chỉ mong muốn nàng có thể hiểu được tình cảm chân thành này thì dẫu tường cao, mối thù gia tộc cũng chẳng gì ngăn được đôi cánh tình yêu chở chàng đến bên nàng. Như vậy qua trích đoạn Tình yêu và thù hận chúng ta đã phần nào cảm nhận được những vẻ đẹp tiềm ẩn, nằm sâu trong mối tình có khởi đầu khác thường và kết thúc oan trái của Rô-mê-ô và Giu-li-ét. Những vẻ đẹp ấy cho đến ngày hôm nay vẫn còn để lại những giá trị sâu sắc, là chuẩn mực cho tình yêu của đôi lứa, không phân biệt tôn giáo, văn hóa và quốc gia nào cả. Mời bạn đón đọc 🌜 Phân Tích Vĩnh Biệt Cửu Trùng Đài 🌜 10 Bài Văn Hay Nhất Phân Tích Tình Yêu Và Thù Hận Chi Tiết – Mẫu 3 Bài văn mẫu phân tích Tình yêu và thù hận chi tiết dưới đây sẽ giúp các em học sinh nắm vững đầy đủ giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm. William Shakespeare là nhà thơ nhà viết kịch nổi tiếng của thời kì phục hưng, ông có tấm lòng nhân đạo sâu sắc đây là lý do ông viết lên những tác phẩm thiên tài của mình, ông để lại cho người đọc nhiều cảm xúc trong những tác phẩm của mình tiêu biểu trong những tác phẩm đó là bài tình yêu và thù hận. Tình yêu của Rô mê ô và Giu li ét đã nảy nở và vượt qua những sự thù hận đối lập giữa hai gia đình và hai dòng họ, tình yêu của học lớn lao, và nảy nở trong đêm lễ hội, cuộc gặp gỡ đã làm cho hai người nảy sinh tình cảm, khi biết được sự thù hận giữa hai dòng họ, tình yêu của họ ngày càng lớn hơn, khi bị ngăn cản nhưng với một trái tim đẹp hai người đã vượt qua hết những ngăn cản và đến với nhau như một chân lý sống của cuộc đời. Tình yêu đã lớn lên và nó vượt qua mọi sự ngăn cản xiềng xích của mọi người, lễ cưới của hai người được tổ chức bí mật ở nhà thờ, và nhà thờ là nơi đã chấp nhận tình yêu của họ. Sự thù hận làm cho học bối rối trong cuộc gặp gỡ chàng trai thì đang nói ghét cái tên của tôi, còn Giu li ét thì bối rối và lo lắng cho tình yêu của mình, chàng trai đã dứt khoát từ bỏ dòng họ của mình để đến với tình yêu chân chính, cả hai người đều bỏ qua những thù hận để bù đắp xây dựng tình yêu của mình. Dù lòng thù hận có lớn nhưng tình yêu của họ rất lớn lao họ vẫn rất quyết liệt để bù đắp cho tình yêu của mình. Thù hận không làm mất đi tình yêu đẹp của họ mà nó làm cho học có niềm tin về tình yêu hơn, sự hi sinh của họ thật vô cùng đáng quý tình yêu của họ là bất tử. Lòng thù hận không được xóa bỏ, nhưng tình yêu đang dần cảm hóa những lòng thù hận đó, nó đang xen vào tâm hồn những con người nơi đây và ấp ủ bao niềm tin và cả những hi vọng đang bừng cháy trong con người họ lòng thù hận khó xóa đi được, nó trở thành một sự giao tranh mà hai bên nhất định phải có một bên thắng và một bên thua nhưng tình yêu lớn lao của hai người đã vượt qua những cái gọi là trật tự để thắng được sự thù hận để đến được với nhau. Tình yêu thật lớn lao, nó có thể cảm hóa tất cả, và cả những cái gọi là khó khăn và gian lao nhất nó cũng có thể vượt qua. Nỗi đau đớn trong bi kịch tình yêu của hai người khi hai người phải có những quyết định để trả thù cho dòng họ của mình, Rô mê Ô phải giết Ti bản để trả thù cho dòng họ của mình. Giu li ét đau khổ vì biết được sự thật là người giết anh con bác mình chính là chồng của mình. Đây là những tình huống bi kịch của tình yêu giữa hai dòng họ, hai người đang lâm vào những tình cảnh hết sức éo le một bên là tình cảm gia đình một bên là tình yêu, họ phải quyết định và đưa ra, nhưng nó thật khó khăn đối với hai người khi đó đều là quyết định giữa một mất một còn, sự trả thù nó là sự mất mát lớn lao, khi tình thù hận giữa hai dòng họ ngày càng được lên cao, nó đang cảm hóa những con người có tấm lòng thù hận. Tình yêu của hai người đang phải đối mặt với những éo le của hoàn cảnh, vì vậy họ thật đau đớn khi biết được những sự thật rất nghiệt ngã và họ quyết định dứt khoát khi đưa ra những quyết định của mình. Hai người mong ước được xóa đi những lòng thù hận giữa hai dòng họ nhưng không có cách nào có thể lý giải và xóa bỏ được, hai người không thể sống cùng nhau vì vậy họ đã quyết định chết cùng nhau, cuộc sống của họ rất lớn lao khi phải đưa ra những quyết định đó. Hai người chết đi không phải là sự bi lụy trong tình yêu mà đó là chết đi để thức tỉnh những con người đang sống về những đổi giải của sự thù hận, người muốn để lại cho những người đang sống giá trị đích thực của sự bình an và những nỗi niềm của hạnh phúc, hạnh phúc là việc mà hai người muốn giành cho mọi người còn đang sống, cái chết của họ có ý nghĩa thức tỉnh rất sâu sắc, sự thù hận đã được xóa bỏ bằng cái chết của hai người. Tình yêu của Rô mê ô và Giu li ét là tình yêu của lòng cao thượng và sự thủy chung son sắt, nó xóa bỏ mọi hiềm khích và ngăn cản của mọi người để đến với nhau, những khi lòng thù hận trong hai dòng họ được dâng cao, họ đã quyết định chết cùng nhau để xóa bỏ đi nhưng lòng thù hận đó, tình yêu của họ thật cao thượng biết bao khi họ đang phải sống trong những lòng thù hận đó. Thật đau đớn biết bao khi tình yêu của họ không được sống cùng với nhau, họ mong đợi một niềm tin và những điều mới lạ sẽ đến những sự thật nghiệt ngã biết bao, khi sự thù hận và những ước mong trả thù cho hai dòng họ được lên cao, nó cướp đi một cuộc sống hạnh phúc đáng nhẽ hai người được hưởng nó. Với lòng nhân đạo của mình tác giả đã viết lên những tình tiết rất đặc sắc của mình trong vở kịch này, trong tác phẩm tác giả đã nói lên những tâm tư và cả những nguyện vọng lớn lao của mình đối với những nhân vật đắt giá của mình. Rô mê ô và Giu li ét là những nhân vật có tình yêu cao thượng, nó trở thành lý tưởng trong tình yêu bởi sự cao thượng vì đã hi sinh để đánh đổi lấy được sự tự do và hạnh phúc của hai dòng họ, khi ban đầu bị sự ngăn cản của mọi người, với tình yêu đẹp đã vượt qua mọi ngăn cản để tìm thấy sự tự do trong tình yêu, tình yêu của họ thật vĩ đại và nó đã để lại nhiều cảm xúc cho người đọc. Tình yêu và thù hận đã nêu lên tình yêu trong sáng, dũng cảm vượt lên trên cả thù hận. Đây là bài thơ hay về tình yêu nó khẳng định tình yêu là nó sẽ vượt qua mọi thù hận để cập được đến bến bờ của hạnh phúc. Tình yêu trong sáng của họ đã làm hóa giả mọi niềm đau và cả những thù hận, tình yêu của học thật thiêng liêng và đáng kính. Hướng Dẫn Cách Nhận 🌼 Thẻ Cào Miễn Phí 🌼 Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất Phân Tích Tình Yêu Và Thù Hận Học Sinh Giỏi – Mẫu 4 Tham khảo tài liệu văn phân tích Tình yêu và thù hận học sinh giỏi dưới đây với những phân tích tác phẩm chuyên sâu và đặc sắc. Uy-li-am Sếch-xpia là tác giả tiêu biểu của nền văn học châu Âu thời kì Phục hưng. Sống vào giai đoạn quá độ từ chế độ phong kiến sang chế độ tư bản, ông đã nhanh nhạy nắm bắt được hơi thở, mạch đập của thời đại và đưa vào tác phẩm của mình. Và sự nghiệp sáng tác của Sếch-xpia là sự phản ánh và phê phán cả hai chế độ đó. Chế độ tư bản với những quan hệ “trả tiền ngay” rất tàn nhẫn của giai cấp tư sản buổi ban đầu đã được khái quát và điển hình hoá ở hình tượng tên lái buôn Do Thái Sai-lốc trong vở Người lái buôn thành Vơ-ni-dơ và ở số phận vua Lia trong vở Vua Lia. Sự tàn bạo, lạc hậu, hủ lậu đầy thành kiến của chế độ phong kiến già nua đã được phơi bày trong một loạt bi kịch của ông như Mác-bét, Rô-mê-ô và Giu-li-ét, Ô-ten-lô… Sếch-xpia luôn lên tiếng ngợi ca con người và đòi quyền sống, quyền tự do đích thực cho họ. Nhân vật của Sếch-xpia là những con người mới của thời đại mới, những con người luôn sống bằng chính trái tim của mình, dám cất lên tiếng nói thể hiện khát vọng của mình, vượt lên mọi thù hận, mọi ràng buộc xã hội. Rô-mê-ô và Giu-li-ét là đại diện tiêu biểu cho những con người ấy. Trong suốt thời trung cổ, cả châu Âu chìm trong đêm tối của chế độ phong kiến và nhà thờ. Mọi quyền tự do của con người dường như đều bị tước bỏ. Tư tưởng nhân văn cao đẹp của nền văn hoá Hi Lạp – La Mã cổ đại đều bị chìm trong đống đổ nát của những thành tựu văn hoá từng phát triển rực rỡ. Thời cổ đại người ta ngợi ca con người bao nhiêu thì thời trung cổ con người bị vùi dập bấy nhiêu. Phong trào văn nghệ Phục hưng ra đời đã đánh thức khát vọng của con người, đề cao con người và khẳng định con người là cao quý nhất. Hoàng tử Hămlet, nhân vật chính của vở kịch Hăm-lét, đứa con tinh thần yêu quý của Sếch-xpia, đã có một phát ngôn bất tử về con người “Kì diệu thay là con người, về vẻ đẹp nó sánh ngang với thần thánh, trí tuệ sánh ngang với thượng đế. Con người thật là kì diệu, là trung tâm của vũ trụ, là kiểu mẫu của muôn loài. Con người phải được thỏa mãn mọi nhu cầu vốn có như ăn, uống, ngủ, nghỉ, các sinh hoạt trần thế, sự hiểu biết và sự phát triển về mặt trí tuệ”. Phát ngôn này là sự kế tục tinh thần của Prôtago-rốt, nhà triết học cổ đại Hi Lạp “Con người là thước đo của vạn vật”, là tư tưởng chung của chủ nghĩa nhân văn trong văn học Hi Lạp cổ đại và cũng chính là tư tưởng chủ đạo của văn học thời Phục hưng. Là tác giả tiêu biểu của văn học Phục hưng Anh, Sếch Xpia đã thể hiện sâu sắc tư tưởng này trong tác phẩm của mình. Sự vĩ đại của Sếch-xpia là sản phẩm của sự kết hợp giữa tài năng, sự hiếu học, sự phát triển rực rỡ của thời đại Phục hưng và hiện thực xã hội Anh cuối thế kỉ XVI, đầu thế kỉ XVII. Với sự thắng thế của tinh thần nhân văn chủ nghĩa, văn học Phục hưng giai đoạn đầu luôn vui tươi và tràn đầy tinh thần lạc quan. Nhưng đến giai đoạn sau, tinh thần lạc quan ấy giảm dần bởi sự hiện hữu lạnh lùng của những quan hệ tư sản mới. Những mâu thuẫn giữa lí tưởng cao đẹp và hiện thực xã hội đầy phức tạp của buổi giao thời giữa phong kiến và tư bản đã để lại dấu ấn rất đậm nét trong sáng tác của các nhà văn Phục hưng. Và Sếch-xpia là đại diện tiêu biểu nhất. Sự nghiệp sáng tạo nghệ thuật của Sếch-xpia cũng có thể chia làm hai giai đoạn. Giai đoạn đầu, trước năm 1600, sáng tác của nhà văn mang âm hưởng lạc quan, đây là thời kì của những vở hài kịch. Giai đoạn sau, từ năm 1600 trở đi, chủ yếu ông sáng tác bi kịch. Vở bi kịch Rô-mê-ô và Giu-li-ét viết khoảng 1594 đến 1595, có thể coi là gạch nối tư tưởng hai giai đoạn sáng tác của ông. Tuy là một bi kịch tình yêu, kết thúc là cái chết của hai nhân vật chính nhưng vở bi kịch này không để lại âm hưởng thê thảm như những vở bi kịch ở giai đoạn sau. Rô-mê-ô và Giu-li-ét là một vở kịch thơ xen lẫn văn xuôi vì vậy dù đã dịch sang văn xuôi nhưng ngôn ngữ đối thoại của nhân vật vẫn là những câu văn vần rất uyển chuyển, nhịp nhàng tạo cho đoạn trích một sức hấp dẫn đặc biệt. Dù là độc thoại hay đối thoại, lời thoại của các nhân vật đều rất giàu chất thơ, có vần điệu. Sau cuộc gặp gỡ ở buổi dạ hội, cả Rô-mê-ô và Giu-li-ét đều đã mang trong mình mối sầu tương tư. Và như người ta vẫn nói, khi hai ánh mắt đã gặp nhau, trái tim đã đồng điệu là lúc hai tâm hồn đã thuộc về nhau. Rô-mê-ô và Giu-li-ét là hai người như thế. Vì vậy, họ mới có chung một cảm xúc và không hò hẹn, họ đã cùng nhau than thở dưới trăng trong vườn nhà Ca-piu-lét. Những lời độc thoại và đối thoại của đôi trai gái trong Tình yêu và thù hận đã thể hiện họ là những con người biết yêu thương bằng chính trái tim mình. Đoạn trích gồm hai phần. Phần 1 gồm sáu lời thoại đầu. Hai người tự nói bộc lộ cảm xúc của mình. Chính tình huống kịch này đã làm tăng tính chất chân thành, say đắm của mối tình Rô-mê-ô và Giu-li-ét. Phần 2 là cuộc đối thoại trực tiếp giữa hai người. Đoạn trích tập trung thể hiện nội dung chính là mối thù truyền kiếp giữa hai dòng họ không cản trở được hai trái tim yêu mà chỉ làm họ say đắm hơn mà thôi. Họ sẵn sàng vượt lên tất cả để được yêu nhau. Rô-mê-ô và Giu-li-ét đại diện cho những con người khao khát tự do và hạnh phúc. Họ sẵn sàng vượt lên hàng rào ấy để giành lấy tự do, hạnh phúc cho riêng mình. Họ sẵn sàng từ bỏ tên họ của mình để được đến bên nhau. Hành động này không phải là sự vô tình của kẻ dám từ chối gia đình mình, mà đó là sự từ chối những thành kiến vô lí. Giu-li- ét nói “chàng hay thề là chàng yêu em đi, và em sẽ không còn là con cháu nhà Ca-piu lét nữa”. Và Rô-mê-ô “Chỉ cần em gọi tôi là người yêu, tôi sẽ thay tên đổi họ; từ nay, tôi sẽ không bao giờ còn là Rô-mê-ô nữa”. Những lời tha thiết ấy của hai người đã chứng tỏ tình yêu say đắm của họ. Đó là một mối tình trong sáng và mãnh liệt. Dưới ánh mắt của chàng Rô-mê-ô đang yêu, Giu-li-ét đẹp và dịu hiền hơn tất cả. Với chàng, “nàng Giu Li-ét là mặt trời”. Rô-mê-ô đã dùng một loạt hình ảnh so sánh tuyệt vời nhất để miêu tả vẻ đẹp của nàng Giu-li-ét “chẳng qua hai ngôi sao đẹp nhất bầu trời có việc phải đi vắng, đã thiết tha nhờ mắt nàng lấp lánh, chờ đến lúc sao về”. Lời thoại dài nhất của Rô-mê-ô trong đoạn trích là lời ca ngợi vẻ đẹp của nàng Giu-li-ét còn lời thoại dài nhất của Giu-li- ét là đoạn bộc lộ tình yêu say đắm của nàng với Rô-mê-ô. Chính lời thoại này của Giu-li- ét thể hiện tư tưởng cốt lõi của đoạn trích “Mông-ta-ghiu là cái gì nhỉ ? […] thì mười phân chàng vẫn cứ vẹn mười.” Rô-mê-ô vượt tường rào vào vườn nhà Giu-li-ét chỉ vì nhớ nàng không thể ngủ được. Tình yêu đã làm chàng quên đi rằng vì mối thù truyền kiếp chàng có thể bị giết chết nếu bị người nhà Ca-piu-lét bắt. Khát vọng yêu là khát vọng của muôn đời và của mọi dân tộc. Trong văn học Việt Nam, nàng Kiều dám vượt qua hàng rào lễ giáo phong kiến “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” để đến vườn Lãm Thuý thề nguyền cùng chàng Kim trong một đêm trăng Vầng trăng vằng vặc giữa trời, Đinh ninh hai miệng một lời song song. Thì bên khung cửa sổ tràn đầy ánh trăng trong vườn nhà Ca-piu-lét, Rô-mê-ô và Giuli-ét vượt qua mối thù địch của hai dòng họ cũng thề nguyền cùng nhau với những lời tha thiết. Cuộc thề hẹn dưới trăng của Rô-mê-ô và Giu-li-ét đã đánh thức khát vọng sống của cả thời đại. Tình yêu của họ đã chứng tỏ những thế lực và xiềng xích của những hủ tục, thành kiến của mối quan hệ phong kiến đã dần mất tác dụng. Nó đang bị phá bỏ hoặc tự tan rã. Thời đại trung cổ đã qua đi, con người đã được giải phóng khỏi những quy tắc hà khắc vô lí. Lời của Rô-mê-ô đã trực tiếp thể hiện điều này, “Tôi vượt được tường này là nhờ đôi cánh nhẹ nhàng của tình yêu; mấy bức tường đá ngăn sao được tình yêu; mà cái gì tình yêu có thể làm là tình yêu dám làm…”. Cuộc đối thoại giữa Rô-mê-ô và Giu-li-ét trong đoạn trích đã khẳng định rằng tình yêu có thể vượt lên tất cả. Và chỉ tình yêu có quyền lên tiếng trong trái tim hai người đang yêu. Tuy đoạn trích không có những xung đột đầy kịch tính như các hồi kịch khác nhưng tính kịch vẫn được thể hiện rất rõ qua ngôn ngữ và hành động kịch, đó là hoàn cảnh đầy bất trắc, là cảm xúc yêu thương mãnh liệt, là những băn khoăn trước sự trái ngang của tình yêu. Với một giọng văn thấm đẫm chất thơ và cảm hứng lãng mạn, Sếch-xpia đã tạo nên một đêm trăng thề hẹn thật trữ tình. Tình yêu trong sáng thuần khiết của đôi trẻ đặt bên cạnh mối thù hận truyền kiếp làm cho mối thù ấy trở nên vô nghĩa và mang đầy tính chất phản nhân văn. Ngôn ngữ kịch của Sếch-xpia vốn rất giàu nhạc tính và hình ảnh với những lối ví von so sánh rất gợi cảm, nhất là những câu Rô-mê-ô miêu tả vẻ đẹp của nàng Giu-li-ét. Mặc dù đã dịch sang văn xuôi nhưng đó vẫn là những câu văn uyển chuyển, gợi cảm và thấm đẫm chất thơ. Ngôn ngữ đối thoại giữa Rô-mê-ô và Giu-li-ét tràn đầy tình yêu thương, nó thể hiện sự đồng điệu tâm hồn của hai người trẻ tuổi. Chỉ một lần gặp nhau với thời gian ngắn ngủi nhưng dường như họ đã hiểu hết những điều người kia muốn nói. Tình yêu của Rô-mê-ô và Giu-li-ét tuy gặp nhiều trở ngại nhưng họ đều đã dũng cảm vượt qua, và đến cái chết cũng không chia lìa được họ. Cái chết của hai người đã thức tỉnh và hoá giải được mối thù của hai dòng họ. Tình yêu của họ đã làm được điều mà chính quyền lực của Vương chủ thành Vê-rô-na cũng không làm được. Mối tình Rô-mê-ô và Giu-li-ét đã trở thành một huyền thoại tình yêu thật đẹp, là tình yêu lí tưởng cho toàn nhân loại. Cho đến nay con người vẫn khao khát một tình yêu như thế. Gợi ý cho bạn 🍃 Phân Tích 10 Câu Cuối Bài Vội Vàng 🍃 16 Bài Cảm Nhận Hay Bài Văn Phân Tích Bài Tình Yêu Và Thù Hận Nâng Cao – Mẫu 5 Văn mẫu phân tích bài Tình yêu và thù hận nâng cao sẽ giúp các em học sinh luyện tập và trau dồi kỹ năng phân tích tác phẩm văn học. Uy-li-am Sếch-xpia 1564-1616, sinh ra trong một gia đình thương nhân bình dân ở thị trấn Tây Nam nước Anh. Ông được mệnh danh là nhà viết kịch thiên tài, là “người khổng lồ” của nhân loại trong thời kỳ Phục Hưng. Ông đã để lại một khối lượng tác phẩm rất đồ sộ gồm 37 vở kịch và đều được được xếp vào hàng kiệt tác với nhiều thể loại khác nhau. Rô-mê-ô và Giu-li-ét là vở bi kịch kinh điển về tình yêu, là kiệt tác văn học ra đời dựa trên mối thù hận có thực của hai dòng họ Môn-ta-giu và Ca-piu-lét tại I-ta-li-a thời trung cổ. Sếch-xpia bằng tiếng nói nhân văn và tư tưởng tiến bộ, khát vọng tự do mãnh liệt đã mang đến một tình yêu trong sáng nhưng không kém phần mãnh liệt, dùng tình yêu tuyệt vời ấy để hóa giải đi mối hận thù của hai dòng họ vốn đã in sâu trong tâm trí hai con người trẻ tuổi. Đoạn trích Tình yêu và thù hận trích trong lớp hai, hồi II của vở kịch là những lời tâm sự tận đáy lòng của đôi trai tài gái sắc, hai trái tim cùng hướng về thứ tình yêu đích thực, sẵn sàng từ bỏ, vượt qua những rào cản thù hận dòng họ để đến bên nhau. Tình yêu của Rô-mê-ô và Giu-li-ét là tình yêu trên nền thù hận, với Giu-li-ét sự thù hận của hai dòng họ được nhắc đến như một nỗi sợ, nỗi ám ảnh thường trực, nàng không thể giấu nổi sự lo lắng, hoang mang lặp đi lặp lại trong từng lời thoại. Nàng lo lắng cho tình yêu mới chớm nở, lo lắng cho số phận của người mình yêu và của cả chính bản thân nàng. Khác với Giu-li-ét, Rô-mê-ô khi đối mặt với tình yêu và với thù hận của dòng họ, chàng lại có cách nghĩ và một thái độ khác hẳn, mà có lẽ rằng đó là đặc điểm riêng của phái mạnh, mang trong mình sự dũng cảm, cứng cỏi. Chàng luôn mang tâm thế sẵn sàng, vượt lên trên thù hận với thái độ quyết đoán, sẵn sàng từ bỏ cả tên họ, từ bỏ cả dòng tộc vì tình yêu với Giu-li-ét, đối với chàng trai trẻ tình yêu của chàng có thể vượt lên trên tất cả, vượt lên cái bóng đen u ám mãi quanh quẩn giữa hai dòng tộc. Thế nhưng Rô-mê-ô cũng lại có một mối lo lắng khác, điều đó nằm ở tình yêu của Giu-li-ét, chàng quẩn quanh bởi những câu hỏi, những băn khoăn về vị trí của mình trong trái tim nàng, bởi nếu yêu mình sao nằng còn lo lắng và cứ mãi ậm ờ, không dứt khoát như thế. Rô-mê-ô nói “Ánh mắt của em còn nguy hiểm cho tôi hơn hai chục lưỡi kiếm của họ”, hóa ra trong đôi mắt chàng trai trẻ, chỉ có duy nhất Giu-li-ét khiến chàng không an tâm, khiến chàng phải e dè, bởi chàng đã yêu nàng quá sâu đậm, một lời từ chối của nàng cũng khiến Rô-mê-ô đau đớn hơn là vài chục lưỡi kiếm cắt vào da thịt. Có thể thấy rằng tuy cả hai nhân vật có những suy nghĩ khác nhau nhưng họ đều nhắc đến hận thù, nhưng không phải để khơi dậy hay khoét sâu nó mà nhắc tới để tìm cách vượt lên trên hận thù, để vun đắp tình yêu mới chớm nở của mình bằng tất cả trái tim và hi vọng cháy bỏng. Trong đoạn trích chúng ta có thể nhận thấy rằng có hai kiểu đối thoại một là độc thoại nội tâm, và một là màn đối thoại trực tiếp của hai nhân vật. Trước hết màn độc thoại của từng nhân vật chính là những lời sâu tận đáy lòng mà họ muốn bộc bạch cùng trăng sao, họ muốn nói ra cho thỏa nỗi lòng mong nhớ. Những lời muốn ngỏ của Rô-mê-ô rất nhiều và được thể hiện qua những lời độc thoại rất dài khi chàng ngắm trộm Giu-li-ét bên khung cửa sổ “Kẻ chưa từng bị thương thì há sợ gì sẹo…mơn trớn đôi gò má ấy”. Bối cảnh gặp gỡ của hai người là một đêm trăng sáng, không gian tĩnh mịch thanh vắng, trên trời những vì sao nhỏ lấp lánh, có thể nói đây là không gian vô cùng thích hợp để đôi lứa hẹn hò. Có một điều đáng chú ý là trong mắt chàng Rô-mê-ô vẻ đẹp của Giu-li-ét sánh ngang với “mặt trời”, điều ấy xuất phát từ nhiều nguyên nhân, trước hết là từ vị trí đứng của Rô-mê-ô khi chàng hướng mắt lên bắt gặp vẻ đẹp của người con gái trẻ trung, rực rỡ, vẻ đẹp ấy giống như ánh dương ấm áp sáng chói tâm hồn hồn chàng. Đặc biệt, nếu như trước khi nàng xuất hiện không gian chỉ có mình ánh trăng thanh lãnh thì đến khi Giu-li-ét đến bên cửa sổ, vẻ đẹp của nàng tỏa ra thứ ánh sáng cạnh tranh với thiên nhiên, thậm chí lấn át của ánh trăng khiến cho nó trở nên nhợt nhạt xanh xao, điều ấy khiến Rô-mê-ô chỉ có thể liên tưởng đến mặt trời, thứ ánh sáng độc nhất, vĩ đại nhất. Ngoài ra, xuất phát từ thần thoại La Mã về mặt trăng, mà bản thân Rô-mê-ô lại ao ước một tình yêu thực tế, tươi đẹp gần sát với trần thế, như vậy Giu-li-ét của chàng phải xứng đáng với hình tượng mặt trời ấm áp. Thêm nữa, Giu-li-ét lại xuất hiện trong cuộc đời chàng, lúc chàng rơi vào tuyệt vọng, chán chường bởi nỗi buồn thất tình, chính tình yêu của nàng đã hồi sinh tâm hồn chàng, khiến chàng trở lại sự tươi vui, rực rỡ. Chàng Rô-mê-ô đã có một sự so sánh ngầm rằng, chính Giu-li-ét đã mang đến sức mạnh, củng cố nguồn sống, là sự hiện diện tuyệt đối cần thiết trong cuộc đời chàng, tựa như mặt trời với Trái Đất, nhờ có sức mạnh ấy mà chàng có thể vượt lên trên thù hận của gia tộc, rũ bỏ hết tất cả, kể cả họ tên để dũng cảm theo đuổi tình yêu. Bên cạnh vẻ đẹp tựa ánh sáng mặt trời, vẻ đẹp của Giu-li-ét hiện lên trong ánh mắt si tình của chàng Rô-mê-ô được đặc tả qua đôi mắt, chàng so sánh đôi mắt ấy tựa như hai vì tinh tú sáng nhất trên bầu trời, từ đó dùng làm đòn bẩy nâng cao vẻ đẹp nữ thần trong mắt chàng. Có thể thấy rằng, rất cả các cách so sánh, cách gọi của Rô-mê-ô dành cho người con gái anh yêu đã thể hiện một đặc điểm của chủ nghĩa nhân văn thời Phục Hưng, vẻ đẹp của con người đã được tôn vinh để sánh ngang với vẻ đẹp của vũ trụ, mang tầm vóc vũ trụ, thậm chí còn vượt trội hơn cả vẻ đẹp của thiên nhiên. Và vẻ đẹp của Giu-li-ét đã thổi bùng lên ngọn lửa yêu đương mãnh liệt ở Rô-mê-ô và cũng từ vẻ đẹp ấy đã thức dậy những khao khát được thổ lộ, được gần gũi được chia sẻ, được thấu hiểu, điều ấy thể hiện qua lời thoại của chàng “Ôi, giá nàng biết nhỉ”. Nếu như Rô-mê-ô chỉ đơn giản là chìm đắm trong sự say mê của tình yêu bay bổng thì Giu-li-ét lại bị níu kéo bởi thực tế, một thực tế đau lòng, đó là mối thù sâu như biển giữa hai gia tộc. Ta có thể thấy rõ điều đó thông qua lời thoại nội tâm của nàng, “Ôi chao!” một lời thoại rất ngắn ngủi, tuy nhiên chúng ta có thể thấy những cảm xúc chất chứa dồn nén ở trong ấy, đó là tình cảm gói ghém dành cho mối tình đầu tiên của mình, nhưng cũng là tiếng thở dài lo lắng khi nghĩ đến việc chàng là con trai của dòng họ Môn-ta-giu. Ngoài ra đó cũng là nỗi băn khoăn của nàng về tình yêu của Rô-mê-ô dành cho mình liệu đã đủ lớn lao, đủ chân thành hay chưa. Đến lời thoại thứ hai, nàng gọi tên người yêu một cách rất thiết tha “Ôi Rô-mê-ô, chàng Rô-mê-ô”, thể hiện tình cảm trong mình một cách mãnh liệt, nhưng kèm theo đó lại là một câu hỏi đầy xót xa “Sao chàng lại là Rô-mê-ô nhỉ?”. Đồng thời nàng cũng lập tức nghĩ ra ngay giải pháp là một trong hai người họ phải từ bỏ dòng họ, có thể thấy rằng tình yêu của Giu-li-ét dành cho Rô-mê-ô là vô cùng lớn lao, là lời mách bảo chân thành của trái tim. Tuy nhiên sau khi nói ra những giải pháp ấy, Giu-li-ét đã dùng những lý lẽ để bảo vệ, biện minh cho việc từ bỏ dòng họ vì tình yêu “Chỉ có tên họ…đổi lấy cả em đây!”. Dường như Giu-li-ét đã không còn là cô bé 14 tuổi nữa mà đã vụt trưởng thành, chín chắn, có thể nói tình yêu của nàng cũng chẳng kém Rô-mê-ô mãnh liệt sâu sắc và chân thành. Sau khi kết thúc phần độc thoại nội tâm, hai nhân vật có có cuộc chạm mặt chính thức, trong những lời mà Giu-li-ét nói đều thể hiện một nỗi sợ hãi thường trực, nàng luôn gợi nhắc về mối thù của hai đại gia tộc mà hiện thân của nỗi lo lắng ấy chính là bức tường rào nhà nàng. Bức tường đá ấy bao quanh khu lâu đài nhà Ca-piu-lét để bảo vệ dòng họ khỏi sự đột nhập của những kẻ có ý đồ bất chính, bên cạnh nghĩa tả thực thì bức tường này còn mang nhiều ý nghĩa biểu trưng, đó là sự ngăn trở tình yêu, là rào cản, là mối thù sâu đậm của hai dòng họ, nó còn là biểu tượng cho nỗi lo lắng của Giu-li-ét về tình yêu của Rô-mê-ô, tình yêu của chàng liệu có đủ chân thành, đủ lớn để vượt qua những ngăn trở hay không, và ngược lại. Đặc biệt Giu-li-et còn thể hiện nỗi lo lắng luôn thường trực khi gọi chính khu vườn nhà mình là “tử địa” và cảnh báo cho Rô-mê-ô rằng nếu chàng bị bắt gặp chàng sẽ bị giết chết không nghi ngờ. Trái lại Giu-li-ét thì suy nghĩ của Rô-mê-ô lại thoáng và nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nếu như Giu-li-ét nhắc về thù của hai dòng họ, thì Rô-mê-ô đã lập tức khẳng định chàng sẵn sàng từ bỏ tên họ để xóa bỏ mối thù. Chàng cũng xóa tan mọi băn khoăn lo lắng của Giu-li-ét về tình yêu của chàng bằng cách khẳng định chắc chắn về tình yêu mãnh liệt dành cho nàng “mấy bức tường đá ấy làm sao ngăn nổi tình yêu”, “người nhà em ngăn sao nổi tôi”,… hình bóng bức tường trở thành đòn bẩy, là công thức chính minh cho tình yêu của Rô-mê-ô. Mối tình của Rô-mê-ô và Giu-li-ét đã khẳng định một cách mạnh mẽ sức sống và sự vực dậy mạnh mẽ vươn lên trên mọi nghịch cảnh của cuộc sống, mọi giới hạn của con người. Dẫu có là bi kịch nhưng tác phẩm của Sếch-xpia đã đem đến cho toàn nhân loại những nhận thức lớn về tình yêu, về sự khắc nghiệt của chế độ phong kiến, sự thù hận của tình người và quan trọng nhất chính là chủ nghĩa nhân văn sâu sắc mà ông muốn đề cao. tặng bạn 💧 Phân Tích Bài Lưu Biệt Khi Xuất Dương 💧 15 Bài Văn Hay Phân Tích Đoạn Trích Tình Yêu Và Thù Hận Ngắn Hay – Mẫu 6 Tham khảo dưới đây bài văn phân tích đoạn trích Tình yêu và thù hận ngắn hay giúp các em học sinh có thêm cho mình những gợi ý làm bài phong phú hơn. Đoạn trích Tình yêu và thù hận trích hồi 2, lớp 2 của vở bi kịch nổi tiếng Rô-mê-ô và Giu-li-ét chứa đựng những vẻ đẹp của một tình yêu đích thực, vượt qua mọi rào cản hận thù, mọi ràng buộc của thời đại Trung cổ mà thay vào đó là màu sắc của thời Phục Hưng, đề cao tình yêu đôi lứa, khao khát có được tự do, hạnh phúc. Sự thành công của của vở kịch ấy còn đến từ cách mà Sếch-xpia xây dựng những tình huống kịch có sự xung đột, mâu thuẫn giằng xé mà ở đây là tình yêu và sự hận thù đúng như cái nhan đề được đặt cho đoạn trích. Đầu tiên kể đến sự gặp nhau tình cờ của đôi trẻ, Rô-mê-ô đang buồn vì thất tình, nên theo bạn đến buổi dạ vĩ mà gia đình nhà Ca-piu-lét tổ chức. Tại đây, chàng trai đã lập tức trúng tiếng sét ái tình với Giu-li-ét vừa mới bước qua tuổi 14, và dường như có sự liên kết giữa hai trái tim son trẻ, Giu-li-ét cũng đã rung động với chàng trai ấy, dù chẳng biết chàng là ai đến từ đâu. Như vậy tình yêu đã đến thật tự nhiên, tự nguyện, là tiếng gọi của con tim, cả hai chưa hề biết thù hận là gì, chỉ một lòng hướng về những rung cảm đầu tiên trong tâm hồn khi nhìn thật sâu vào đôi mắt nhau. Bước đầu của những xung đột kịch xuất phát từ sự si mê của Rô-mê-ô, sau khi gặp Giu-li-ét chàng đã quay lại nhà nàng ngay trong đêm, với ước muốn gặp mặt, để bày tỏ nỗi lòng. Tình yêu nồng nàn, mãnh liệt đã xóa bỏ hết những nghi ngại về bức tường đá cao chót vót, về mối thù giữa hai gia tộc của chàng, Rô-mê-ô trèo lên bức tường, chờ bắt gặp được cô gái của lòng mình. Rô-mê-ô dùng những lời nói thật hoa mỹ, thật đẹp để ca ngợi Giu-li-ét, suốt phần đầu dường như chàng chỉ độc thoại và Giu-li-ét thì không hay biết có sự xuất hiện của chàng. Giu-li-ét đứng bên của sở, nàng băn khoăn điều gì, trăn trở điều gì mà không ngủ được, đó là vì mối nghi ngại trong lòng, là vì xuất thân của Rô-mê-ô, lòng nàng có sử ngăn trở, không cho tình yêu được vỗ cánh. Giu-li-ét đã yêu Rô-mê-ô nhưng nàng muốn chàng từ bỏ dòng họ, hoặc là Rô-mê-ô lập lời thề yêu nàng, rồi nàng sẽ theo chàng, bỏ lại dòng họ phía sau. Qủa thực vì tình yêu người ta có thể làm tất cả, đây không phải là sự lựa chọn bồng bột dại khờ, mà trong bối cảnh Trung cổ lúc ấy đó là sự lựa chọn duy nhất của cả hai, để tình yêu được sống, được phát triển. Rô-mê-ô im lặng, đắn đo, lòng chàng đang nghĩ gì mà không lên tiếng? Có lẽ là nghĩ về gia tộc, nghĩ về tình yêu, nghĩ về hận thù. Tuy nhiên tất cả dường như đã được giải trừ bởi lời thuyết phục của Giu-li-ét “Chỉ có tên họ chàng là thù địch của em thôi”, rằng cái tên nó chẳng có ý nghĩa gì, chẳng phải xương thịt, chỉ cần đánh đổi cái tên là có thể có được tình yêu của nàng, điều ấy khó lắm ư? Cuộc độc thoại của riêng hai con người đang yêu kết thúc, đã đến lúc họ đối mặt với nhau, tỏ rõ lòng mình và xung đột kịch cũng được đẩy lên cao hơn. Rô-mê-ô đã lên tiếng, thừa nhận tên họ của mình, chàng yêu nàng đến mức thù ghét cái tên của mình, chàng muốn tự tay xé nát cái tên đó ra. Đó là những lời thật tâm và diễn tả chân thực nhất tấm lòng của Rô-mê-ô. Thế nhưng, Giu-li-ét khi đối mặt trực tiếp với chàng lại trở nên lạnh lùng, nàng đang che giấu tình cảm của mình, vì mối thù của gia tộc. Nhưng nàng lại chẳng che giấu được sự quan tâm của mình cho chàng, những lời nàng thốt ra “Tường vườn này ca, rất khó trèo qua; và nơi tử địa anh biết mình là ai rồi đấy nếu anh bị họ hàng nhà em bắt gặp nơi đây”, rồi thì “Nếu họ bắt gặp anh họ sẽ giết chết anh” giống lời cảnh báo nhưng thật ra trong đó chất chứa sự bất an và lo lắng cho chàng trai trẻ. Rô-mê-ô đã kịp thời trấn an và thể hiện tình yêu bằng khẳng định những bức tường đá, thậm chí sự đe dọa mạng sống cũng chẳng thể làm khó được chàng, đôi cánh tình yêu sẽ chở chàng đến bên này mà không gặp trở ngại gì cả. Đối với chàng, ánh mắt nàng mới là thứ khiến chàng đau đớn, chỉ có ánh mắt âu yếm mới khiến chàng quên đi mọi sự sợ hãi và hiểm nguy. Đoạn trích ngắn đã thể hiện sự si mê, lòng yêu sâu sắc của đôi lứa dành cho nhau, một tình yêu thật nồng nàn, vượt qua mọi xung đột đến từ hai gia tộc, yêu nhau họ chẳng còn quan tâm điều gì nữa. Tên họ ư? Vô nghĩa. Tường đá ư? Chàng vẫn cứ trèo lên đấy thôi. Hận thù ư? Chẳng đáng sợ bằng sự lạnh lùng trong đôi mắt xinh đẹp của nàng. Họ sẵn sàng bỏ lại, cởi bỏ những ràng buộc cho nhau để đến với nhau bằng tình yêu thật đẹp thật cao cả. Chia sẻ thêm cùng bạn 🍀 Phân Tích Tự Tình Hồ Xuân Hương 🍀 15 Bài Văn Hay Nhất Phân Tích Xung Đột Kịch Tình Yêu Và Thù Hận – Mẫu 7 Dưới đây chia sẻ bài phân tích xung đột kịch Tình yêu và thù hận sẽ giúp các em học sinh nắm được nội dung và có những định hướng làm bài cụ thể. Sếch-xpia là một nhà soạn kịch vô cùng nổi tiếng của nước Anh, ông đã từng được coi là bước ngoặt tiến bộ vĩ đại nhất từ trước đến bây giờ loài người chưa từng thấy, bởi trong văn của ông mang phong cách chủ nghĩa nhân văn, đề cao giá trị của con người, thể hiện khát vọng giải phóng khỏi sự kìm hãm của chế độ phong kiến. Một trong số những tác phẩm tiêu biểu là “Tình yêu và thù hận” trích Rô-mê-ô và Giu-li-ét, tác phẩm nói về tình yêu thắm thiết giữa con người với con người, đặc biệt là những đôi trai gái, nhưng do sự chế độ xã hội đã vùi dập tình yêu đó bằng cách cướp đi sự sống của những con người đó. Tác phẩm thể hiện rõ nét xung đột kịch là sự va chạm giữa những lực lượng đối địch, những quan điểm khác nhau dẫn tới thái độ không hòa hợp, từ đó có cái nhìn về một vấn đề khác nhau tạo nên sự xung đột diễn ra ở bên trong lòng mỗi con người, tác phẩm đã vẽ ra một tình yêu trong sáng đáng trân trọng, một tình yêu say đắm nồng nhiệt giữa hai con người với tính cách trung thực, hồn nhiên trong sáng, nhận thức một cách rõ ràng về quyền sống, quyền được làm người, quyền được hưởng thụ hạnh phúc. Phân tích xung đột trong đoạn trích Tình yêu và thù hận của Sếch – xpia. Khi biết người con gái mình yêu ngần ngại trước những xung đột mà dòng họ đem lại chàng Rô-mê-ô đã sẵn sàng vứt bỏ dòng họ để chạy theo tiếng gọi của tình yêu, chỉ cần được nghe tiếng gọi người yêu chàng trai sẵn sàng xóa sạch hết tất cả, sẽ thay tên đổi họ, sẽ xé nát cái tên do chính bản thân mình viết ra, hi sinh tất cả để có được thứ tình cảm thiêng liêng đó. Về phía Giu-li-ét thì mọi chuyện không hề đơn giản như thế, cô luôn bị một thứ vỏ bọc mà dòng họ đem lại kìm hãm cô, bị bóng đen thù hận của dòng họ giàng buộc tình cảm trong con người cô, ẩn sâu bên trong người cô vẫn tồn tại một thứ tình yêu mãnh liệt, một khao khát chân thành, nhiệt huyết của tuổi trẻ dành cho người mình thương. Qua đó tác giả lên án sâu sắc xã hội phong kiến đã kìm hãm con người, tố cáo sự dã man, vô nhân đạo khi ràng buộc con người vào những quan niệm không đáng có, đồng thời thể hiện khát vọng giải phóng tình cảm tự nhiên để thoát khỏi những ràng buộc đạo đức mà xã hội đó đem lại Xung đột kịch còn được thể hiện giữa tình yêu của đôi nam nữ với mối quan hệ thù hận tồn tại trong hai dòng họ từ rất lâu đời, thù hận mà hai dòng họ đem lại thực sự quá to lớn, sức mạnh của nó đã dẫn tới cái kết bi thảm đó là cái chết của hai con người. Tình yêu đẹp như thế, trong sáng như thế tại sao lại phải kết thúc bằng một cái kết buồn như vậy, tại sao không phải là một cuộc sống tươi đẹp hiện ra trước mắt, hiện ra trong tương lai? Đơn giản vì xã hội chính là mồ chôn cho những tình cảm đẹp đó, mối thù hận giữa hai dòng họ đã chấm dứt một tình yêu đẹp của thế hệ trẻ. Xung đột vở kịch không chỉ dừng lại ở mâu thuẫn giữa tình yêu và hai dòng họ mà còn là sự xung đột giữa hai chế độ, giữa nền luân lí trung cổ hà khắc khi mà con người phải hy sinh cống hiến cho dòng họ với nhân văn của thời đại phục hưng đề cao con người, để con người thoát ra khỏi sự ràng buộc của xã hội, tình cảm đến và chân trọng nó một cách tự nhiên nhất. Tác giả đã đem đến cho người đọc một tư tưởng về tình người rất sâu sắc, đó là muốn tình yêu chiến thắng, vượt qua tất cả phải vượt qua được những khó khăn thử thách, vượt qua được sự bất hòa của xã hội. Tình yêu giữa hai con người trong tác phẩm là bất tử, cái chết đã chứng minh cho mối quan hệ bền chặt đó, không một điều gì trong xã hội có thể ngăn cản con người đến với nhau. Tiếp tục tham khảo ☀️ Phân Tích Vịnh Khoa Thi Hương ☀️ 9 Bài Văn Mẫu Hay Nhất Bài Phân Tích Tình Yêu Và Thù Hận Văn 11 – Mẫu 8 Đón đọc bài văn mẫu phân tích Tình yêu và thù hận văn 11 sẽ mang đến cho các em học sinh những gợi ý hay và đặc sắc để hoàn thành tốt bài viết của mình. Từ lâu, trong đời sống văn học nhân loại, mối tình Rô -mê-ô và Giu-li-ét trong vở bi kịch cùng tên của đại văn hào Sếch-xpia đã trở thành biểu tượng cho tình yêu chung thủy, mãnh liệt. Mặc dù bi kịch kết thúc, cả hai đều chết, nhưng tình yêu của họ đã chiến thắng, thù hận được xóa bỏ. Mười sáu lời thoại trong trích đoạn của hổi thứ hai đã bắt đầu hé mở về một sức mạnh tình yêu vượt lên thừ hận. Uy-li-am Sếch-xpia 1564-1616 là một nhà thơ, nhà viết kịch thiên tài của nước Anh và của nhân loại thời kì Phục hưng, thời kì của chú nghĩa nhân văn, kết tinh khát vọng tự giải phóng cùa con người khỏi những xiềng xích phong kiến và chù nghĩa khổ hạnh của Giáo hội thời trung cố. Với một tài năng xuất chúng, Sếch-xpia đã để lại 37 vở kịch mà phần lớn đều trở thành kiệt tác trong kho tàng văn học nhân loại. Từ những điển hình nghệ thuật sinh động, ông tái hiện trung thành hiện thực xã hội nước Anh đương thời; phơi bày tội ác phong kiến với những mối hận thù truyền kiếp, những quan niệm luân lí và lễ giáo khắc nghiệt. Đổng thời cũng chỉ ra bộ mặt xảo trá của chù nghĩa că nhân tư sản thời kì đầu. Tác phẩm của ông là tiếng nói của lương tri tiến bộ, của khát vọng tự do, của lòng nhân ái bao la, niềm tin bất diệt vào khả năng hướng thiện và sức vươn dậy để khẳng định cuộc sống của con người. Rô-mê-ô vù Giu-li-ét là một trong số những vở kịch nổi tiếng nhất của Sếch- xpia. Dựa vào câu chuyện về món nợ máu truyền kiếp của haị dòng họ Môn-ta-ghiu yà Ca-piu-lét xảy ra thời trung cổ, tại thành phố Vê-rô-na I-ta-li-a, Sếch-xpia đã xây dựng thành một bi kịch tình yêu và cho ra mắt công chúng lẩn đầu tiên vào năm 1595. Từ bấy đến nay, vở kịch dã đựợc dịch, được chuyển thể và được công diễn ở hầu khắp các nước trên thế giới, vở bi kịch dựa trên xung đột giữa con người với khát vọng yêu dương mãnh liệt và hoàn cảnh thù địch vây hãm. Vượt lên tất cả, Rô- mê-ô và Giu-li-ét đã đến với nhau Mối tình của họ khẳng định sức sống, sức vươn dậy vượt lên trên mọi hoàn cảnh trói buộc con người. Mối tình đó cũng là lời kết án đanh thép, tố cáo xã hội phong kiến là mối trường thụ địch với tình người, với chú nghĩa nhân văn. Trong cuộc gặp gỡ kì duyên tại buổi dạ hội, tiếng sét ái tình đã đưa bước chân Rô-mê-ô quay trở lại, vượt tường vào vườn nhà Giu-li-ét. Vầng trăng huyền diệu, lãng mạn đã được nghe tiếng nói yêu thương cháy bỏng thốt ra từ hai con tim của hai người tuổi rẻ. Mười sáu lời thoại trong trích đoạn “Tình yêu và thù hận” chính là lời cùa tình yêu say đắm, lãng mạn đã đưa Rô-mê-ô và Giu-li-ét vượt lên trên hiện thực nghiệt nga của những toan tính, thù hận. Rô-mê-ô và Giu-Ii-ét không đối thoại với nhau ngay từ đầu vì lúc này họ chưa nhìn thấy nhau, đúng hơn là chỉ có Rô-mê-ô nhìn thấv Giu-li-ét. Chán” khuất trong tán lá của khu vườn nhìn lên ban công, thấy Giu-li-ét lộng lẫy ngời lên giữa trăng sao. Chàng độc thoại mà như là đối thoại bằng những lời yêu thương có cánh. Giu-li- ét không nhìn thấy Ró-mê-ô dưới tán lá khu vườn nhưng có một chàng Rô-mê-ô hiển hiện trong tâm trí nàng cùng với hận thù giữa hai dòng họ khiến trái tim nàng thổn thức mà như có ai đó bóp nghẹt. Nàng nói với mình mà như nói cùng Rô-mê-ô. Từ lời thoại thứ bảy trở đi, ngôn từ của Rô-mê-ô và Giu-li-ét mới chuyên sang tình thế đối thoại. Sáu lời thoại đầu tiên thực chất là những lời độc thoại nội tâm nhưng được thốt lên thành tiếng, nói khe khẽ, nói một mình, chí để mình nghe. Trong toàn bộ đoạn trích, Rô-mê-ô có tất cả 8 lời thoại nhưng quan trọng hơn cả là lời thoại đầu tiên cũng là lời thoại dài nhất. Tuy đây chỉ là lời độc thoại nội tâm nhưng dưới ngòi bút nghệ thuật của Sếch-xpia, trong độc thoại dường nhơ vẫn có đối thoại, đảm bảo tính sinh động của kịch. Rô-mê-ô lúc thì như nói với Giu-li-ét vừa xuất hiện ở cửa sổ Vầng dương đẹp rươi ơi…, lúc thì như đang đối thoại với chính mình nàng; đang nói kìa…. Đầu tiên, khi thấy Giu-li-ét xuất hiện, Rô-mê-ô choáng ngợp trước nhan sắc tuyệt vời của nàng. Lúc này đang là đêm khuya, một đêm trăng sáng dạ hội vừa kết thúc, Rô-mê-ô cùng bạn bè ra về nhưng chàng quay lại ngay, trèo tường vào vườn. Trong khung cảng ấy, Rô-mê-ô dễ so sánh người đẹp với chị Hằng; nhưng dưới con mắt của chàng, vầng tráng bì sao được với Giu-li-ét. nhà văn đã để cho chàng so sánh người đẹp với mặt trời mọc lúc rạng đỏng khiến mặt trăng thành héo hon. nhợt nhạt. Lời chí dẫn cho biết Giu-li-ét đã xuất hiện trên cửa sổ. Thế nhưng Ró-mê-ô vẫn nói “Vầng dương đẹp iươi ơi, hãy mọc lẻn đi…”. Cũng như vào lúc bình minh-, vầng thái dương từ từ mọc lên ớ chân trời sau những tia sáng báo hiệu đầu tiên, Giu-li-ét thoáng xuất hiện ở cửa sổ rồi, nhưng nàng sẽ hiên ra rực rỡ hơn. Từ hình ảnh bao quát của Giu-li-ét, Sếch-xpia để cho mạch suy nghĩ của Rô- mê-ô tâp trung vào đôi mắt đẹp của nàng một cách khéo léo bằng cách chuyển dấn “Nàng nhìn kìa, miệng nàng có nói gì dâu… Đôi mắt nàng lên tiếng”, ánh mắt lấp lánh khiến Rô-mê-ô ngỡ là đôi môi mấp máy! Hợp lí lắm. Trong khung cảnh đêm trăng. Rô-mê-ô so sánh đôi mắt nàng như hai ngôi sao đẹp nhất bầu trời. Nhưng đôi mắt nàng chỉ đẹp như hai ngôi sao thôi ư, dù đó là hai ngôi sao đẹp nhất bầu trời? Qua tâm hồn say đắm của chàng, chẳng ngôi sao nàọ có thể bì được với đổi mắt đẹp kia! Sếch-xpia để cho nhân vật cùa ông đặt ra may giả định Sao xuống nằm dưới đổi lông mày kia ư?… Đôi mắt nàng lên thay cho sao ư?… Một cách hết sức tự nhiên, giả định thứ nhất hướng mạch suy nghĩ cùa Rổ-mô-ô chuyển sang ca ngơi đôi gò márực rỡ cùa nàng tưởng như lúc nào khổng biết, dản đến ý cuối cùng “Kìa, nàng tì má lên bàn tay /”… Lời thoại đầu tiên đã thể hiện tầm say đắm của Rô-mê-ô trước nhan sắc người đẹp. Mạch suy nghĩ của chàng diễn ra theo trình tự hợp lí và mối liên tưởng, so sánh của chàng phù hợp với khung cảnh lúc bấy giờ. Tâm trạng Rô-mê-ô khá đơn giản. Ta chỉ bắt gặp ở chàng tình yêu say đắm không chút đắn đo. Điều đó bộc lộ ngay từ lời thoại thứ nhất. Lời thoại thứ năm nói Riêng – Mình cư im lặng hay là lên tiếng nhỉ”. Chẳng phải là dấu hiệu băn khoăn của chàng khi biết được nỗi lòng Giu-li-ét lời thoại 4. Chàng có thể trả lời ngay, trả lời dứt khoát. Tâm trạng Giu-li-ét diễn biến phức tạp hơn. Vừa gặp Rô-mê-ô tại buổi dạ hội, bây giờ về phòng, đứng bên cửa số nhìn ra vườn trong đêm thanh vắng, tướng không có ai, nàng đã thốt lên thành tiếng nỗi niềm riêng. Những lời trực tiếp thổ lộ tình yêu mãnh liệt không chút che giấu, không chút ngượng ngùng các lời thoại 4, 6. Qua mấy lời thoại ấy, kể cả hai tiếng “ôi- chao /” lời thoại 2, ta thấy Giu-li-ét tuy chưa đầy 15 tuổi mà rất chín chắn, cảm nhận được mối tình của mình có thề sẽ vấp phải trở ngại là thù hận giữa hai dòng họ. Thông thường, người con gái không chủ động thổ lộ tình yêu với người mình yêu. Do vô tình mà Giu-li-ét đã làm chuyện đó. Khi biết có kẻ đã nghe được nỗi lòng của mình, mới đầu có thể nàng nghi người đứng khuất trong bóng tối kia là kẻ xa lạ lời thoại 8, rồi nàng rõ đó chính là Rô-mê-ô lời thoại 10. Trong lời thoại 10, chẳng phải ngẫu nhiên Giu-li-ét lại nhắc đến dòng họ Môn-ta-ghiu của Rô-mê-ô, mối thù hận của hai dòng họ vẫn ám ảnh nàng. Các lời đáp của Rô-mê-ô lời thoại 7, 9, II với các từ ngữ “người yêu, nàng tiên yên quy’, với quyết tâm dứt khoát dứt bỏ dòng họ Môn-ta-ghiu chưa bảo đảm tình yêu thật sự của Rô-mê-ô đối với nàng. Vì vậy Giu-li-ép mới hỏi một câu tưởng như thừa ”Anh làm thế nào mà tới được chốn này, anh ơi, và tới làm gì thế?” Lời đáp của Rô-mê-ô lời thoại 13 với từ “tình yêu” lần đầu được nói đến và nhắc đi, nhắc lại tới bốn lần dù làm cho Giu-li-ét tin rằng Rô-mê-ô yêu mình. Nàng tin vào tình yêu nhưng nàng vẫn chưa thê tin tưởng tuyệt đối về sức mạnh của tình yêu. Chàng đã vượt được mấy bức tường đá vào đây, nhưng liệu có việc được mối hận thù giữa hai dòng họ hay không? Lời đáp của Rô-mê-ô lời thoại 15 đã giải tỏa mối băn khoăn của Giu-li-ét và câu “Em chằng đời muốn họ bắt anh nơi đây” là lời nàng tế nhị chấp nhận tình yêu của Rô-mê-ô, khác hẳn với những lời lẽ quá bạo dạn lúc đầu khi nàng tưởng không có ai nghe thấy. Diễn biến tâm trạng của Giu-li-ét thể hiện rõ nàng yêu Rô-mê-ô nhưng không biết Rô-mê-ô có yêu mình không, nàng sẵn sàng vượt qua thù hận giữa hai dòng họ nhưng không biết Rô-mê-ô có sẵn sàng vượt qua như thế không. Qua 16 lời thoại, vấn đề “tình yêu và thù hận đã được giải quyết”. Xung đột được coi là đặc trưng cơ bản của kịch. Xung đột trong kịch là sự, va chạm gay gắt giữa những lực lượng đối địch, giữa hai hoặc nhiều nhân vật, nhiểu quan điểm, thái độ khác nhau trước cùng một tình huống, hoặc giữa cá nhân với hoàn cảnh; xung đột cụng có thể xảy ra ngay trong lòng người. Xung đột kịch chi phối hành động của các nhân vật và từng bước đòi hỏi phải được giải quyết để thúc đẩy hành động kịch. Thông thường, xung đột là cơ sở của hành động kịch. Tuy nhiên, không phải bất cứ hành động kịch nào cũng được xây dựng trên cơ sở các xung đột. Trong đoạn trích “Tình yên và thù hận”, ta dễ nghĩ rằng có xung đột giữa tình yêu của Rô-mê-ô và Giu-li-ét với mối thù hận giữa hai dòng họ Ca-piu-lét và Môn-ta-ghiu. Đúng là mối hận thù giữa hai dòng họ có thể cản trở mối tình của đôi trẻ. Nhưng với tất cả những diễn biến tâm lí của Rô-mê-ô và Giu-li-ét diễn ra qua 16 lời thoại, ta không thấy có sự xung đột nào cả, không có một lực lượng nào xuất hiện cản trở tình yêu của họ. Rô-mê-ô gặp Giu-li-ét và yêu nàng không một chút băn khoăn, đắn đo, không có sự giằng xé nội tâm. Trước sau, vì tình yêu, Rô-mê-ô sẵn sàng từ bỏ tên họ của mình, chàng cũng đã khẳng định điều đó nhiều lần với Giu-li ét. Giu-li-ét có nhiều băn khoăn, nhưng là băn khoăn không biết Rô-mê-ô có vượt qua được mối hận ihù kia không, băn khoăn về phía Rô-mê-ô chứ khống phải về bản thân nàng. Có thể nói, ở đây không có xung đột giữa giữa tình yêu và thù hận mà chi có tình yêu trong sáng, mãnh liệt vượt lên trên hận thù. Khát vọng tình yêu luôn luôn cháy trong trái tim con người nhưng không phải ai cũng đủ dũng khí và sức mạnh để đưa tình yêu vượt lên mọi rào cản. Sức mạnh phải được tạo nên bởi sự cộng hưởng của hai trái tim yêu. Rô-mê-ô và Giu-li-ét chỉ bằng 16 lời thoại đã cho chúng ta thấy rõ sức mạnh của sự cộng hưởng ấy. Họ không chi đưa tình yêu vượt qua rào cản mà còn khiến tình yêu thăng hoa để trở thành bất tử. Thiên tài nghệ thuật của Sếch-xpia cùng với tư tưởng nhân văn của thời đại ông đã cộng hưởng để làm nên điều kì diệu đó. Giới thiệu tuyển tập 🍀 Phân Tích Bài Ca Ngắn Đi Trên Bãi Cát 🍀 15 Bài Văn Hay Nhất Chào mừng các cậu đã đến với W2W Movie nơi tràn ngập những điều mới mẻ và kị lạ trong thế giới điện ảnh. Chúng tớ sẽ tập trung chủ yếu phân tích những bí ẩn và review về những series trên Netflix, ABC, HBO và tương lai là Disney+. Ngoài ra còn có những bộ phim bom tấn chiếu rạp nữa. Nếu là một Fan của W2W nói chung hay những series phim truyền hình nói riêng thì hãy ấn đăng kí kênh để ủng hộ chúng tớ nhé! ► Subscribe MEDIA! 👉 Fanpage 👉 Group 👉 Instagram ————————-/————————- Tất cả những hình ảnh và âm thanh đều thuộc sở hữu bản quyền của tác giả và nhà sản xuất phim. Các tài liệu được sử dụng dưới dạng “Fair-used”. W2W Movie không sở hữu bất kì hình ảnh nào. Nếu các cậu muốn xem trực tuyến, thì hãy mua tài khoản trên các trang xem chính thống. Chúng tớ không khuyến khích xem lậu!Most of materials are under “Fair-used” under section 107 of the US Copyright Act 1976. If you are interested, buy their Movies/Series or Subscription on any streaming services. Thank you! ————————-/————————- ✪ Kênh Youtube trực thuộc hệ thống W2W Studio! W2W W2Wmovie RomeovàJulietNếu có bắt kỳ thắc mắc nào về Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet hãy cho chúng mình biết nhé, mọi câu hỏi hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình hoàn thiện hơn trong các bài sau nhé!Bài viết Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet được mình và team tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Romeo Và Juliet giúp ích cho bạn thì hãy ủng hộ team Like hoặc Share nhé! Luyện thi online miễn phí, luyện thi trắc nghiệm trực tuyến miễn phí,trắc nghiệm online, Luyện thi thử thptqg miễn phí Đoạn trích Tình yêu và thù hận, Đoạn trích tình yêu và thù hận có bao nhiều nhân vật, Giáo án tình yêu và thù hận Romeo và Juliet, Cảm nhận về đoạn trích tình yêu và thù hận, Ý nghĩa nhân đề tình yêu và thù hận, Tóm tắt Tình yêu và thù hận ngắn nhất, Tình yêu và thù hận thuộc thể loại kịch nào, Tóm tắt nội dung đoạn trích tình yêu và thù hận ngữ văn 11 Đoạn trích Tình yêu và thù hận, Đoạn trích tình yêu và thù hận có bao nhiều nhân vật, Giáo án tình yêu và thù hận Romeo và Juliet, Cảm nhận về đoạn trích tình yêu và thù hận, Ý nghĩa nhân đề tình yêu và thù hận, Tóm tắt Tình yêu và thù hận ngắn nhất, Tình yêu và thù hận thuộc thể loại kịch nào, Tóm tắt nội dung đoạn trích tình yêu và thù hận I. Giới thiệu chung 1. Thời đại Phục hưng Phong trào Phục hưng, mà cốt lõi là chủ nghĩa nhân văn giải phóng tinh thần, tình cảm con người khỏi sự kìm hãm và trói buộc của giáo hội phong kiến, đề cao những giá trị tốt đẹp, cao quí của con người -> văn hóa phục hưng là một bước tiến kì diệu trong lịch sử văn minh Tây Âu. Những gương mặt tiêu biểu của văn hóa Phục hưng Leônađơvanhxi, Đantê, Rabơle, Xecvantet, Sêchxpia… 2. Sêch-xpia 1564 – 1614 – Sinh ra ở một thị trấn thuộc miền Tây nam nước Sớm vào đời kiếm sống vì hoàn cảnh gia đình sa 1585 lên Luân Đôn làm chân giữ ngựa, nhắc tuồng, diễn viên trước khi trở thành nhà viết kịch thiên tài của nước Anh.* Tác phẩm 37 vở kịch. Một số truyện thơ dài. 154 bài Xon – nê. Đang xem Cảm nhận về tình yêu của romeo và juliet Bạn đang xem Cảm nhận về tình yêu của romeo và juliet Bạn đang xem Cảm nhận về tình yêu của romeo và juliet 3. Vở kịch Rô-mê-ô và Giu-li-ét a. Xuất xứ– Được viết khoảng 1594 – Lấy bối cảnh tại thành Vê-rô-na Ý .b. Thể loạiKịch thơ xen lẫn văn xuôi, có 5 Tóm tắt SGK/198 4. Đoạn trích a. Vị trí đoạn tríchLớp 2, hồi II. b. Nội dung đoạn trích Cảnh Rô-mê-ô gặp Giu-li-ét tại vườn nhà Ca-piu-lét sau đêm vũ hội hoá trang. II. Đọc – hiểu văn bản 1. Hình thức các lời thoại * 6 lời thoại đầu, về hình thức là những lời thoại của từng người. Họ nói về nhau chứ không nói với nhau-> lời độc thoại nội tâm bày tỏ nỗi lòng suy nghĩ của nhân Lời độc thoại nội tâm bày tỏ thành thật, không cần giấu diếm, chứa đựng cảm xúc chân thành, đằm Độc thoại có hàm chứa đối thoại làm cho lời độc thoại thêm sinh động, nhiều màu sắc.* 10 lời thoại sau là lời đối thoại thông thường. 2. Tình yêu trên nền thù hận. – Sự thù hận của hai dòng họ cứ ám ảnh cả hai người trong suốt cuộc gặp gỡ.+ Rô-mê-ô Tôi thù ghét cái tên tôi… Chẳng phải Rô-mê-ô cũng chẳng phải Môn-ta-ghiu… Tù nay tôi sẽ không bao giờ còn là Rô- mê- ô nữa…+ Giu-li-ét Chàng hãy khước từ cha chàng và từ chối dòng họ của chàng đi, Chỉ có tên họ chàng là thù địch của em thô . Nơi tử địa..họ mà bắt gặp anh..- Nỗi ám ảnh thù hận xuất hiện ở Giu-li-ét nhiều hơn. Nàng lo lắng day dứt không chỉ cho mình mà còn cả người yêu. – Thái độ Rô-mê-ô quyết liệt hơn, chàng sẵn sàng từ bỏ dòng họ mình để đến với tình yêu. Cái chàng sợ là không có được, không chiếm được tình yêu của Giu- li- ét, sợ nàng nhìn mình bằng ánh mắt của sự thù hận …=> Cả hai đều nhắc đến thù hận song không phải để khơi dậy hay khoét sâu hận thù mà chỉ để vượt lên thù hận, bất chấp thù hận -> Quyết tâm xây đắp tình yêu. 3. Tâm trạng của Rô-mê-ô. Xem thêm Cách Tải Ảnh Trên Facebook Về Điện Thoại Android, Ios, Hướng Dẫn Tải Ảnh Từ Facebook Về Điện Thoại – Đêm khuya, trăng sáng. Màn đêm thanh vắng với vầng trăng trên trời cao tạo chiều sâu cho sự bộc lộ tình cảm của đôi tình nhân-> Thiên nhiên được nhìn qua các điểm nhìn của chàng trai đang yêu do đó thiên nhiên là thiên nhiên hoà đồng, chở che, trân Trăng trở thành đối tượng để Rô-mê-ô so sánh với vẻ đẹp không sánh được của Giu- li-ét.+ “Vừng dương” lúc bình minh.+ Sự xuất hiện của “vừng dương” khiến “ả Hằng Nga” trở nên “héo hon”, nhợt nhạt…+ “Nàng Giu-li-ét là mặt trời”- Mạch suy nghĩ của Rô-mê-ô hướng vào đôi mắt “Đôi mắt nàng lên tiếng”. Đôi môi lấp lánh của Giu-li-ét cảm nhận như sự mấp máy của làn môi khi nói-> liên “Hai ngôi sao đẹp nhất trên bầu trời”-> so sánh được đẩy lên cấp độ cao hơn bằng sự tự vấn “Nếu mắt nàng…thế nào nhỉ?”-> khẳng định vẻ đẹp của đôi mắt, của các nét đẹp trên khuôn mặt…-> khát vọng yêu đương hết sức mãnh liệt “Kìa! Nàng tì má…gò má ấy!”- Cảm xúc của Rô-mê-ô là cảm xúc của một con người đang yêu và đang được tình yêu đáp lại, đây cũng là sự cộng hưởng kì lạ của những tâm hồn đang yêu… 4. Tâm trạng của Giu-li-ét – Qua lời độc thoại nội tâm+ Vừa gặp Rô-mê-ô, trở về phòng đứng bên cửa sổ thổ lộ nỗi lòng của mình “Chàng hãy khước từ…hãy thề yêu em đi” “chỉ có tên họ chàng là thù địch của em thôi”-> Tình yêu mãnh liệt không chút che dấu, không chút ngượng ngùng, suy nghĩ chín chắn, cảm nhận được mối tình có thể sẻ trở ngại bởi sự thù hận của hai dòng Qua lời đối thoại với Rô-mê-ô.+” Anh làm thế nào… và tới làm gì? Câu hỏi để giải toả băn khoăn vì chưa thật tin vào tình yêu mới bất ngờ của chàng.+ Anh làm thế nào tới được chốn này..người nhà em bắt gặp nơi đây». Câu hỏi hướng tới Rô-mê-ô cũng là để thể hiện nỗi lo lắng giằng xé tâm can Giu-li-ét. Liệu tình yêu của Rô-mê-ô có đủ sức mạnh để vượt qua bức tường rào hữu hình ở gia đình Ca-pu-lét hay không? Tình yêu của chàng có đủ sức mạnh vượt qua bức tường thù hận ở hai gia đình hay không?+ Em chẳng đời nào muốn họ bắt gặp anh nơi đây» tế nhị chấp nhận tình yêu của Rô-mê-ô, trái tim nàng đã hoàn toàn hướng về Rô-mê-ô.=> Qua ngôn ngữ sống động và đầy chất thơ nhà văn đã thể hiện được diễn biến nội tâm đầy phức tạp nhưng phù hợp với tâm trạng của người đang yêu. Thể hiện một tình yêu mãnh liệt trong trắng vượt lên trên sự hận thù truyền kiếp của hai dòng họ. 5. Tình yêu bất chấp thù hận. – Thù hận không xuất hiện như một thế lực cản trở tình yêu mà thù hận chỉ hiện qua dòng suy nghĩ của các nhân vật, song không phải là động lực chi phối hành động của nhân Tình yêu trong sáng diễn ra trên cái nền của thù hận. thù hận bị đẫy lùi chỉ còn lại tình đời, tình người bao la, phù hợp với lí tưởng nhân văn. III. Chủ đề Đoạn trích ca ngợi tình yêu mãnh liệt say đắm và bất chấp hận thù của R và Gi. Đoạn trích còn ca ngợi tình yêu cao đẹp, trong sáng,phù hợp lí tưởng nhân văn. Xem thêm Khắc Phục Lỗi Không Vào Được Facebook Trên Google Chrome Không Vào Được Facebook IV. Tổng kết 1. Nghệ thuật – Miêu tả tâm lí và diễn biến tâm lí nhân Ngôn ngữ độc thoại và đối thoại thể hiện sự phát triển của xung đột nhân vật. 2. Ý nghĩa văn bản – Khẳng định vẻ đẹp của tình đời, tình Thể hiện lí tưởng nhân văn qua sự chiến thắng của tình yêu chân chính trước mối thù của dòng tộc. Post navigation Nội dungXuất thân từ hai dòng họ thù địch nhau, đôi trai gái yêu nhau say đắm và nguyện sẽ mãi bên nhau dù cho cái chết chia lìa. Sự ngăn cấm của gia đình đã khiến Romeo và Juliet phải chôn vùi tuổi thanh xuân và đem theo mối tình bất diệt sang thế giới bên loại 6 phim hay về quý tộc châu Âu vượt thời gian - 6 phim hay về quý tộc châu Âu miêu tả sống động cuộc sống và giai đoạn đặc trưng của giới quý tộc châu Âu đồng thời lên án những tiêu cực như kỳ thị giới tính, phân biệt giàu nghèo, chia rẽ tình yêu.. hiện hữu lúc bấy giờ. Kiêu hãnh và định kiến Kiêu… Đọc thêm 12 phim hay về mối tình đầu rung động triệu con tim - Tình đầu là những cảm xúc khó phai dù ngọt ngào hay đắng cay thì vẫn mãi in hằn trong tim mỗi người. 12 phim hay về mối tình đầu như cơn mưa rào để bạn một lần nữa tắm ướt những rung động đầu đời tuổi thanh xuân. Tìm thấy tình yêu Amal là… Đọc thêm 25 phim hay về tình yêu làm say lòng người xem - Tình yêu đến rất giản đơn nhưng thực chất lại mang trong mình một sức mạnh vô hình mà chỉ có những người đã và đang yêu mới có thể thấu hiểu. 25 phim hay về tình yêu giúp chúng ta mạnh mẽ hơn để vượt qua những thử thách, chông gai của cuộc sống, khiến… Đọc thêmTrailerCác review được Vnwriter tổng hợp từ nhiều nguồn. Báo cáo vi phạm, bản quyền, spoiler tại trang Liên hệ hoặc Bản cuyện u buồnCâu chuyện này đã xảy ra cách đây rất lâu. Chuyện tình giữa một đôi trai gái, Romeo và Juliet, họ đã yêu nhau say đắm. Nhưng hai gia đình họ đã thù ghét nhau. Thình thoảng, những người hai bên gia đình thậm chí đã xô xát nhau trên đường đầu câu chuyện, Romeo và Juliet chưa một lần gặp gỡ. Cha mẹ Juliet đã tổ chức một buổi liên hoan tại nhà của họ. Romeo và bạn bè của chàng nghe tin buổi liên hoan này. Họ đã quyết định tham gia bữa tiệc. Nhưng họ mặc quần áo hóa trang để không nhận ra họ là họ đến, nhạc và thức ăn đã bày sẵn. Gia đình Juliet và bạn bè của họ đang cùng nhau khiêu vũ, chuyện trò. Họ không biết rằng có những người lạ mặt trong buổi liên hoan, Romeo đã thấy Juliet đi ngang qua căn phòng. Chàng yêu mến nàng và tấn công nàng. Chàng nói,“Tôi chưa hề thấy một vẻ đẹp nào đích thực như đêm nay.”Chàng không biết nàng là ai nhưng chàng bước tới và nói chuyện với nàng. Chàng thấy rằng nàng cũng đã thách thức chàng. Tình yêu đang choán ngập nhiên, sau khi Romeo rời khỏi, Juliet mới biết chàng thực sự là ai. Đây là cơn kích động mạnh đối với nàng. Nàng thấy mình đang hòa nhập với tình yêu con trai của kẻ thù nhà nàng,“Duy nhất tình yêu của tôi, đã rung động trước người tôi thù oán.”Nhưng Juliet và Romeo cũng sống trong yêu thương mà họ không cảm thấy thâm thù, chia cắt giữa gia đình họ. Họ không kể cho cha mẹ nghe về mối tình của họ. Và họ không bao giờ gặp gỡ công khai trừ những lần hẹn hò thầm kín. Sau đêm ấy, Romeo đa trèo qua tường rào nhà Juliet. Chàng ẩn mình đợi nàng đến bên cửa sổ. Khi nàng xuất hiện, chàng nghĩ rằng nàng đẹp lộng lẫy như vầng thái dương lúc bình minh,“Đó là phương đông, và Juliet là mặt trời.”Chàng ngắm nàng. Trông nàng thật buồn, đang đứng và gục đầu trên đôi tay,“Nhìn dáng nàng nghiêng nghiêng má trên tay. Ôi ở đó ta là chiếc bao tay trên tay nàng. Ở đó ta đã chạm nhẹ trên má ấy.”Sau đó chàng nghe nàng như đang nói với chính nàng. Nàng nói đó là Romeo người nàng yêu dấu. Tên họ gia đình chàng sẽ không là vấn đề gì cả.“Nghĩa lí gì đối với một cái tên Đó chỉ là cái mà chúng ta gọi một bông hồng, Bằng bất kỳ một tên gọi nào khác hương vị ngọt ngào.”Romeo rời khỏi chỗ chàng náu, và nói với Juliet. Chàng nói với nàng rằng chàng sẽ đổi tên nếu như nàng muốn. Nàng đã bị choáng vì chàng đã đặt cuộc đời của chàng vào sự liều lĩnh bằng cách trèo vào khuôn viên nhà nàng. Nhưng nàng hiểu rằng vì chàng đã quá đỗi yêu hai họ đều biết mình đang trong nguy hiểm. Nhưng họ cũng biết tình yêu của họ đã dành cho nhau mãnh liệt như thế nào. Họ đã quyết định đến gặp vị linh mục của họ, Friar Laurance, và yêu cầu ngài làm phép cưới cho họ, bí mật, trong ngôi nhà thờ, không có sự chứng kiến của đôi bên gia đình đã kết hôn với nhau sáng hôm sau. Romeo và Juliet trở nên một, với tư cách là vợ chồng; nhưng gia đình họ vẫn tiếp tục tranh đường phố, Mercutio bạn chí thân của Romeo đã bị Tybalt tấn công. Tybalt là anh họ của Juliet. Romeo đã hết sức ngăn cản, nhưng Tybalt đã dùng kiếm giết chết Mercutio. Romeo, bất thình lình nổi giận, giết chết Tybalt. Chàng biết, chàng sẽ bị bắt, nên chàng chạy trốn. Chàng ẩn náu trong nhà thờ của linh mục Friar Laurance đề nghị Romeo hãy đi đến một thành phố khác và hứa sẽ gửi tin tức về những gì xẩy ra ở quê nhà. Linh mục Friar Laurance hy vọng ngài có thể yêu cầu vị Hoàng tử thành phố tha thứ cho Romeo, đề chàng có thể trở lại với không ngớt than khóc. Gia đình nàng nghĩ nàng khóc cho người anh họ, cái chết của Tybalt. Thực ra, chẳng qua đó là những giọt nước mắt dành cho người chồng mới, thầm kín của nàng đã phải đi đó cha nàng đã nói với nàng điều gì đó mà ông đã có ý định từ trước. Ông muốn nàng lấy một người bạn danh giá của ông, tên là County Paris. Nàng phản đối mạnh mẽ nhưng cha nàng sẽ không chấp nhận với câu trả lời “không”. Ông nhấn mạnh rằng sau khi cưới Paris, nàng không được nói với ông ta rằng nàng đã thành hôn với Romeo. Nàng chạy đến linh mục Friar Laurance kể với ngài vấn đề phức tạp mới này, và yêu cầu sự giúp đỡ của mục Friar Laurance cho nàng một thứ thuốc đặc biệt. Khi nàng uống vào, nàng sẽ rơi vào một giấc ngủ thật sâu khoảng hai ngày. Nó làm cho nàng tưởng như về nhà và ra vẻ như vâng lệnh của cha mình rằng nàng phải kết hôn với County Paris. Đêm trước khi đám cưới diễn ra, nàng uống thuốc của linh mục friar Laurance cho. Sáng hôm sau nàng không thức giấc. Mọi người tưởng nàng chết, và thay cho đám cưới là một đám tang. Juliet được đặt trong một hầm mộ lớn nơi mà tất cả những người thuộc dòng họ này được mai mục Friar Laurance nhắn tin này cho Romeo kể cho chàng nghe về kế hoạch này và gọi chàng trở về. Ngài nói rằng cả hai sẽ cùng đến ngôi mộ; và ở đó cho đến khi Juliet tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu. Sau đó đôi uyên ương có thể bỏ trốn. Họ có thể xây dựng một cuộc sống mới cách xa thành phố này, và xa hai dòng họ oán thù mọi việc không diễn ra như kế hoạch của Friar Laurance. Tin nhắn của ngài Romeo không nhận được. Thay vào đó, Romeo đã nghe được hung tin rằng Juliet đã chết và đã được chôn cất. Chàng chất ngất u buồn và quyết định không muốn sống mà thiếu Juliet. Chàng mua một loại thuốc độc cực mạnh, và mang theo, âm thầm, trở lại thành phố và đi thẳng tới ngôi mộ. Chàng lẻn vào và thấy Juliet đang nằm ở đó. Giống như mọi người khác, chàng nghĩ rằng nàng đã chết. Chàng nói rằng chàng sẽ không bao giờ rời khỏi nàng.“Anh sẽ ở lại với em, Và không bao giờ ra khỏi lâu đài của đêm huyền hoặc này. Bắt đầu lại nơi đây, nơi đây, anh vĩnh viễn bên em.”Chàng uống thuốc độc mà chàng đã mua mang theo người, rồi chết. ngay lúc đó, Juliet tỉnh giấc và thấy xác của Romeo bên cạnh nàng.“Đây là gì? Có phải một cái tách được nắm chặt trong bàn tay người tôi yêu chân chính? Thuốc độc em thấy đã kết liễu đời anh.”Nàng nhìn quanh tìm kiếm thuốc độc còn sót lại để uống. Không còn gì hết. Chai thuốc đã cạn. Nên nàng đã lấy con dao của Romeo và tự Hoàng tử thành phố, cùng cha mẹ của Romeo và Juliet được gọi đến. Linh mục Friar laurance đươc yêu cầu giải thích những gì đã xẩy ra. Biến cố thê thảm này đã làm cho bậc cha mẹ hiểu lòng căm thù giữa họ đã tác hại như thế nào. Họ hứa trong tương lai sẽ trở thành anh em và không còn là kẻ nhìn nhận rằng sự oàn thù của họ đã dẫn đến cái chết của con cái mình, đang nằm đó trong lòng Hoàng tử của thành phố đã mô tả sự kết thúc bi thảm của câu chuyện bằng những lời cuối cùng của vở kịch“Chưa từng có một câu cuyện nào u buồn hơn thế, Câu chuyện của Juliet và Romeo yêu dấu của nàng.”Những chủ đề liên quan đến Công Giáo trong “Romeo và Juliet” của ShakespeareJoseph Pearce, nhà biên tập và là tác giả của tác phẩm “Shakespeare on Love” đã thấy sự hiện diện mang tính Công Giáo trong “Romeo và Juliet” và sửa chữa những giải thích phổ biến về vở kịch này, đã xem đôi tình nhân này chỉ là những nạn nhân.“Nếu chúng ta không thay đổi cách đánh giá để xem nó như một câu chuyện cảnh tỉnh, với Romeo và Juliet mắc phải sai lầm, như vậy vở kịch sẽ bị đảo lộn vì trong một chừng mực nào đó họ là những người đức hạnh nhưng một nỗi họ kết liễu cuộc đời thật bi thảm, và chắc chắn chẳng gì là thỏa mãn,” Pearce, giảng dạy tại Đại học Thomas More, đã đưa ra nhận xét.“Nhưng một khi chúng ta thực sự hiểu nó thì kết quả này là hậu quả của những hành động, những quyết định, và những lựa chọn của chính họ, và cũng là lỗi lầm vì thiếu sót không có sự định hướng của cha mẹ – quả thật là ảnh hưởng xấu của cha mẹ. Đột nhiên người ta xem nó như một triết lý Ki-tô giáo uyên thâm, một câu chuyện cảnh tỉnh.”Pearce giải thích rằng động cơ của ông khi viết “Shakespeare on Love,” được phát hành vào tháng 3 bởi Ignatius Press, nhằm “sửa chữa cách giải thích nhầm lẫn về Romeo và Juliet’ bằng cái nhìn của bi kịch hiện đại.” Một số đã giải thích đôi tình nhân này như những nạn nhân của thiên mệnh, không một ai có lỗi đối với cái chết của họ, định mệnh và số phận hủy diệt khát vọng tự do của thế kỷ 19 và kỷ nguyên lãng mạn, khi cảm xúc trào dâng vượt lên trên lý trí, người ta đọc vở kịch này dạt dào cảm xúc qua lăng kính đó, Romeo và Juliet được xem như những anh hùng của tình yêu và là nạn nhân của hai dòng họ oán thù lý giải ảo tưởng về “Romeo và Juliet” như vậy là bóp méo ý nghĩa của tình yêu, Pearce nói, tạo cho nó “cảm xúc thực tế, và cảm giác đó chiếm lĩnh lý trí nơi mà lãng mạn và tình yêu gặp gỡ trùng phùng, và nó được trở thành tiêu chuẩn cho các nhà phê binh để nhận xét “Romeo và Juliet” theo phương thức này.”“Nhưng dĩ nhiên Romeo và Juliet’ không được viết dưới lăng kính thiên về chủ nghĩa lãng mạn … mà bằng một tri thức thuộc phạm trù đạo đức và tình yêu Ki-tô giáo uyên thâm, với tình yêu thì nó là một điều gì đó được liên kết giữa lý trí và khát vọng, và nhu cầu thiết yếu phó thác cuộc đời của mình cho người mình yêu.”“Shakespeare on Love” là mục đích “đính chính tri thức phi Ki-tô giáo” về “Romeo và Juliet”, Phân tích văn bản vở kịch này để chứng minh cách mà Shakespeare khắc họa hình ảnh đôi tình nhân này như là một hậu quả tôi lỗi, rơi vào một trạng thái say mê phóng túng để cuối cùng gieo đau thương mất mát cho cả chỉ ra rằng Shakespeare khắc họa hình ảnh Romeo và Juliet vì thiếu sự thận trọng và tiết độ, mà những bậc phụ huynh của họ, những người mà có thể hướng dẫn họ những phẩm hạnh đó mà họ bỏ qua. Pearce nhận thấy vở kích này là một công cụ để giảng dạy đạo đức và bản chất của tình yêu chân hai “Romeo và Juliet” cùng với “Julius Csesar” là hai tác phẩm được giảng dạy rộng rãi trong các trường trung học. Pearce đã nhận xét một cách tỉ mỉ về tầm quan trọng của nó để định hướng đúng đắn ý nghĩa nội dung của nó, ông nói nó “hầu như đã bị giảng dạy chệch hướng khó thay đổi.”“Tiếng nói của Shakespeare đầy quyền lực, một tiếng nói đã bị bóp méo bởi bi kịch thế tục, và đó là một điều gì đó cần phải được đính chính,” Pearce kết “Romeo và Juliet” mục đích “là để có một Shakepeare am hiểu vì Shakespeare am hiểu chính mình”Nội dung - xuất - phim - xảo điện ảnh - điệp truyền tải - và buồnCâu cuyện u buồn User Rating 2 votes

cảm nhận về tình yêu của romeo và juliet