Cá Hắc Xá. Tên Tiếng Anh : Epalzeorhynchos Bộ : Cyprinidae Kích thước tối đa: 10 cm Dung tích bể nuôi: 200 L Điều kiện nước: 24 - 29° C, pH: 6,5- 7,5 , độ cứng nước 5 - 15 pрm KH: 10 Chế độ dinh dưỡng: Cá ăn tạp từ các loại tảo bám, mảnh thực vật đến động vật đáy nhỏ. Cá cũng ăn thức ăn viên, thường ăn Bảng báo giá xét nghiệm nước uống đóng chai. Muốn kết quả kiểm tra được chính xác nhất không chỉ đơn giản là chúng ta đem mẫu nước thử lên viện xét ngiệm và chờ kết quả mà chúng ta phải thực hiện đúng theo yêu cầu như sau: - Cacbon hoạt tính Norit của Hà Lan Sau thành công của phần 1 vào năm 2014, bộ phim "Tiên Hắc Ám" sẽ trở lại với Angelina Jolie và Elle Fanning. Phim lấy bối cảnh nhiều năm sau sự kiện "Người đẹp ngủ trong rừng", khi nền hoà bình giữa loài người và giống tiên bị lung lay, đẩy 2 vương quốc đến bờ vực chiến tranh. U hắc tố ác tính tuy không phải là căn bệnh phổ biến tại Việt Nam nhưng bệnh để lâu sẽ gây những biến chứng vô cùng nặng nề cho bệnh nhân. U hắc tố ác tính là bệnh lý ác tính của tế bào sinh sắc tố melanin, các tế bào này phân bố chủ yếu ở lớp tế bào đáy Là thành phố đăng cai tổ chức Hội nghị phát triển du lịch tỉnh Hắc Long Giang lần thứ 4, thành phố Mẫu Đơn Giang đã xác lập mục tiêu nâng cao năng lực phát triển du lịch toàn diện để củng cố việc xây dựng Hắc Long Giang thành một tỉnh có thế mạnh về du lịch. Để y59nsc. Lúc sáng sớm, trong thư phòng còn quanh quẩn mùi hương cà phê nhàn bàn làm việc còn đặt vài tờ báo, trước khi đưa đến đây đã được kiểm tra qua nên có dấu cà phê trong tách chỉ còn một ít, thì truyền đến tiếng gõ nhẹ ngoài cửa.“Vào đi.” Hắc Trọng Minh nhẹ giọng nói, vẫn chăm chú đọc báo, ngay cả đầu cũng không ngẩng gia mở cửa bước vào, cung kính cúi đầu“Tiên sinh.”“Chuyện gì?”“Nguyễn Lão Thất đã trở lại, đang chờ ở bên ngoài.”Con ngươi đen u ám cuối cùng cũng rời khỏi tờ báo. Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên, hơi nheo mắt lại, thuận tay đem tờ báo mới đọc được một nửa đặt lên bàn làm việc. Có rất ít người có thể làm gián đoạn thói quen đọc sách vào buổi sáng của hắn, nhưng Nguyễn Lão Thất lại là một trong số ít những người chi trên người Nguyễn Lão Thất nhất định đã có được những thông tin tình báo mà hắn khẩn trương muốn biết.“Để cho ông ta vào.”“Vâng.” Quản gia lui ra ngoài, một lát sau liền dẫn theo một người đàn ông trung niên trở lại thư đàn ông trung niên hai má hóp lại, thân hình gầy như cây sậy, cho dù mặc quần áo dày cộm nhưng cả người vẫn gầy, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã. Tuy rằng đã bước vào phòng nhưng bả vai ông vẫn thẳng đứng, hai tay vẫn đút sâu trong túi quần có vẻ như cực kỳ lạnh.“Tiên sinh.” Nguyễn Lão Thất mở miệng, giọng nói vô cùng cọc cằn, thô tay của Hắc Trọng Minh gác ở hai bên tay vịn của ghế, mười ngón tay giao nhau, nhìn người đàn ông đứng trước bàn“Mọi chuyện làm đến đâu rồi?” Hắn đi thẳng vào vấn súng bắn lén Mẫu Đơn lúc trước đã nhanh bị tìm thấy, nhưng khi tìm được tay súng kia thì hắn đã thành một xác chết lạnh như băng khi nghiệm chứng, thì phát hiện thời gian tử vong của tay súng đó cách thời gian Mẫu Đơn bị bắn không đến nửa người ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đã kịp ra tay giết người diệt khẩu. Điều tra dựa vào thân phận và hình dáng của tay súng chỉ biết được người đàn ông này mới vừa từ Quảng Châu đến Thượng Hải không được bao lâu, trước đây từng có quen biết, qua lại với Tiêu Luyện theo những chứng cứ đã thu thập được, tất cả đều ám chỉ kẻ chủ mưu đứng phía sau chuyện này là Tiêu Luyện nhưng Hắc Trọng Minh lại cảm thấy mọi chuyện đều không đơn giản như nên hắn phái Nguyễn Lão Thất tiếp tục điều tra, lần theo dấu vết để tìm ra chân tướng của tên bắn lén, ngoài ra còn có một sự việc nấn ná trong lòng hắn, dần dần trở thành một nỗi nghi ngờ quan Lão Thất là một trong số những thủ hạ của hắn, đồng thời cũng là thám tử xuất sắc nhất của hắn, bất kể là tin tức tình báo gì, hoặc là những người đã bị lãng quên, những chuyện xưa cũ bị chôn vùi vào quá khứ, chỉ cần Nguyễn Lão Thất ra tay thì đều có thể điều tra ra manh mối.“Tất cả đã điều tra rõ ràng.” Giọng nói của Nguyễn Lão Thất ngày càng khàn, vừa nói chuyện vừa phát ra vài tiếng ho khan. Có một ít vết máu nhuộm đỏ khóe miệng của ông, sau đó bị ông dùng mu bàn tay lau Trọng Minh vẫn im lặng không lên tiếng mãi cho đến khi cơn ho khan kia chấm dứt, sau đó hắn mới hỏi“Có gặp phiền phức gì không?”“Có người không hy vọng việc này được làm sáng tỏ cho nên những người biết rõ nội tình dường như đều đã bị diệt khẩu.” Nguyễn Lão Thất báo cáo tình hình một cách qua loa sơ sài, đây cũng chính là thói quen của ông mỗi khi đi điều tra tình báo gặp phải chuyện nguy hiểm, ông cho tay vào trong lòng ngực lấy ra một tập tài liệu giấu trong người đặt ở trên bàn làm việc.“Vất vả rồi.” Hắc Trọng Minh tiếp nhận tập tài liệu, ánh mắt đen lợi hại đảo qua từng câu chữ trong tài liệu, phơi bày ra những bí mật đã bị người ta cố ý che đậy thật khi bàn giao tài liệu Nguyễn Lão Thất vẫn đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích.“Tiên sinh, tiền của tôi đâu?” Ông vươn cánh tay gầy gò ra, ánh mắt sáng dị thường, cơ thể bởi vì dùng quá nhiều thuốc mà run lên nhè Trọng Minh ngẩng đầu lên, cất giọng nói.“Lão Trương.”Lão quản gia cúi đầu, từng bước tiến về phía trước“Dạ.”“Mang Nguyễn Lão Thất đi lĩnh thưởng.”“Dạ.” Lão quản gia còn chưa có di chuyển thì Nguyễn Lão Thất lại mở miệng“Tôi bị thương.” Ông liếm đôi môi khô nứt“Cho nên, lần này tôi muốn tiền thưởng gấp đôi.” Hắc Trọng Minh buông văn kiện trong tay xuống, đáp ứng điều kiện của ông một cách vô cùng sảng khoái.“Được.” Có được phần văn kiện này thì bỏ ra bao nhiêu tiền cũng xứng khi nhận được sự cho phép của chủ nhân, lão quản gia mới dẫn Nguyễn Lão Thất rời khỏi thư chân của lão quản gia thì từ từ, chầm chậm trong khi bước chân của Nguyễn Lão Thất thì cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng tiếng bước chân của hai người bọn họ đều bị tấm thảm dưới chân hấp thu cánh cửa thư phòng bị đóng lại lần thứ hai thì sự chú ý của Hắc Trọng Minh lại trở về với tập văn kiện, trong con ngươi đen u ám lóe lên ánh sáng bí văn kiện có ghi chép lại, Kim gia có bốn người hộ vệ được dồn hết tâm sức, chọn lựa kỹ càng, được huấn luyện trong nhiều năm để trở thành trợ thủ đắc lực của Giang Thành. Sau khi Giang Thành bị bệnh nặng thì bọn họ đi theo giúp đỡ Kim Ngọc Tú để ổn định giang sơn của Kim gia. Lai lịch và thân thế của bọn họ đều được ghi chép cẩn thận, bên trong tập văn kiện, không hề bỏ sót bất kỳ chi tiết Thần, hai mươi chín tuổi, là hộ vệ bên cạnh Giang Thành, có hắn bảo hộ chẳng khác gì tường đồng thiết vách, không ai có thể làm bị thương chủ nhân Kim gia của hắn dù chỉ là một sợi Lãng, hai mươi tám tuổi, nắm trong tay tất cả sổ sách ghi chép của Kim gia, vô số sản nghiệp và công việc buôn bán làm ăn của Kim gia đều do hắn ra mặt giải quyết, nhưng ở nội thành Thượng Hải tiếng tăm phóng đãng của hắn so với đầu óc khôn khéo càng làm cho người ta có ấn tượng sâu sắc Vũ, không rõ tuổi, vẻ mặt anh tuấn nhưng tái nhợt, xem ra giống như là một người thanh niên trẻ tuổi, hắn cũng là chuyên gia tình báo của Kim gia. Từng có người sau khi uống say mở miệng trêu chọc, dùng tay cợt nhã đụng chạm hắn, hắn ngay lập tức bẻ gãy hai Phong, không rõ tuổi, là người duy nhất che mặt trong bốn người bọn họ, trách nhiệm bảo vệ Kim Ngọc Tú là do Thanh Phong phụ trách, trong bốn người hộ vệ chỉ có Thanh Phong mới có tư cách ra vào và ở lại phòng ngủ của Kim Ngọc người này, đều là sau khi trở thành cô nhi, mới được mang tới gia nhập Kim gia, bọn họ không có gì vướng bận, cho nên được huấn luyện chỉ trung thành với chủ nhân Kim gia, chấp nhận hy sinh tất cả, kể cả tính mạng cũng không từng cùng Kim gia tranh chấp nhiều lần, Hắc Trọng Minh tự nhiên cũng từng giao thủ qua với bốn người người võ nghệ không hề tầm thường, còn từng lẻn vào Hắc gia, âm mưu trộm đồ trong két sắt, muốn lấy hiệp định bí mật mà Hắc Trọng Minh kí với người nước ngoài, dự định phá hỏng giao dịch kia, để Kim gia trở thành ngư ông đắc vào lần hành động đó, lại bị Hắc Trọng Minh phát hiện, trong khi hắn bị bốn người bao vây, hắn không những không thua, không chỉ uy hiếp bốn người, còn thuận tay rút dao nhỏ, mạnh mẽ đâm vào ngực một người trong bọn lại chuyện xảy ra hơn một năm trước, trận ác chiến ban đêm kia, hắn từ từ mở bàn tay nay hắn còn nhớ rõ, cảm xúc khi đâm một dao, người bị hắn đâm vào, cặp mắt ở ngoài khăn che mặt, hai mắt trong suốt hoảng loạn và phẫn nộ . Thanh Phong bị đao đâm vào ngực, cũng không đau kêu ra tiếng, mà là oán hận trừng mắt hắn, còn không quên ra tay phản đêm hôm đó, Thanh Phong dường như biến mất hoàn toàn, không bao giờ hiện thân nữa, cho dù là nơi Kim Ngọc Tú đi giao thiệp công khai, hộ vệ bên người, cũng là Lãng Thần, mà không phải là Thanh hơn một khoảng thời gian đủ để bày tính nhiều dưng, khóe miệng Hắc Trọng Minh cong lên, im lặng nở nụ Phong, Thanh trong lòng hắn, lặp đi lặp lại hai chữ này, lúc này mới nhớ tới, cặp mắt quật cường kia kỳ thật giống như đã từng quen vết sẹo do dao hắn để lại, cũng xác thực suy đoán của hắn, bằng chứng này đã nói hết toàn bộ chân tướng, đúng là một sắp xếp công mà sắp xếp công phu này, vẫn không lừa gạt được trực giác hơn người của Trọng Minh đặt văn kiện xuống, chỉ lấy ra văn kiện của một người. Bên trong văn kiện, có ảnh cũ của Thanh Phong, có khăn che mặt, trước khi khom người lên xe, bị người ta lén lút chụp, ánh mắt kia sáng như đèn đường, lại giống như sao đi đến phía trước cửa sổ, nhìn ánh sáng rực rỡ lúc sớm mai, nhìn kỹ người trong ảnh kia, khóe miệng lại nhếch lên một lần nữa, hiếm thấy khóe miệng hắn lại rộng như thế.“Thanh Phong.” Âm thanh thấp trầm, giọng điệu du dương thân thiết, từ từ nói ra tên nước mù mịt, ấm áp, cũng kèm theo một tầng hơi mỏng ướt át. mùi hoa thanh nhã bay tản ra trong không khí, dường như mang theo hương vị của cơn mưa tháng Đơn ở trong bồn tắm, thân thể khoan khoái, để nước ấm tùy ý chảy, làm ấm chân tay cứng ngắc lạnh như băng sau khi bị thương, tuy rằng nàng được chăm sóc tốt, nhưng mùa đông giá lạnh, miệng vết thương mặc dù đã khỏi hẳn nhưng mất máu quá nhiều, vẫn ảnh hưởng chút ít đến sức khỏe của nữa, ngày trước nàng chẳng phân biệt được xuân hạ thu đông, ngày ngày luyện quyền, chưa từng chậm trễ. Mà sau khi đến Hắc gia, vì phải dè chừng, luyện tập của nàng hoàn toàn xao nước hoa sen, không ngừng phun ra nước ấm, chảy vào bồn tắm tắm này rất lớn và thoải mái, đường uốn lượn tinh xảo, bốn góc phía dưới, là bàn tay của các con thú được đúc bằng đồng thau, nghe nói là Hắc Trọng Minh phái riêng người mua từ Pháp về, mức độ xa xỉ, quả thực làm người ta líu đàn ông này, thật sự rất biết cách hưởng sống an nhàn xa xỉ, thực sự dễ dàng làm cho người ta sa đọa, nàng càng lúc càng quen, như thế này giống như đã được nuông chiều từ bé. Nếu nàng là người phụ nữ bình thường, có lẽ đã sớm phục tùng hoàn toàn, chìm đắm trong cuộc sống Đơn nhìn chăm chú vào nơi nước ấm tiếp tục phun ra, lại chảy vào trong bồn tắm lớn. Nước ấm tràn ra, tràn đầy vào bồn tắm lớn, theo rìa trơn nhẵn chảy nàng khác với những người phụ nữ khác, nàng đi vào nơi này, là có mục đích khác. Về điểm này, nàng hoàn toàn không dám đến khi thân mình rét run, được nước ấm thấm vào đã nóng lên, nàng mới di chuyển thân thể, chống vào cạnh bồn tắm lớn, chuẩn bị đứng dậy, rời khỏi bồn nước ấm này.“Đừng đứng lên.” Tiếng nói khàn đặc của đàn ông từ ngoài truyền Đơn đột nhiên cả kinh, thân mình hồng hào vì được ngâm nước nóng, rầm một tiếng, lại lại lần nữa chui vào trong nước. Nàng kinh ngạc quay đầu, thấy không biết khi nào Hắc Trọng Minh đã đi tới cửa phòng hình cao lớn của hắn, dường như là được đúc ra từ khuôn, khuôn mặt tuấn tú trên đó nở nụ cười mang theo một tia đam mê. Hắn dựa vào khung cửa, dáng vẻ thoải mái, con ngươi đen xuyên thấu mặt nước, xem ra nàng khó có thể che dấu cơ thể lõa lồ, trần trụi của mình.“Anh đi vào làm gì vậy?” Đôi mắt kia cứ nhìn chăm chăm làm nàng không được tự nhiên, nhịn không được càng vùi vào trong bồn ngập qua bả vai của nàng, phía trên mặt nước chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc đen tuy rằng đã búi lên, nhưng vẫn là có vài tia rơi xuống, bởi vì hơi nước bốc lên nên dán chặt trên má nàng.“Tắm rửa.” Hắc Trọng Minh nhíu mày trả lời, đôi môi khẽ nhếch tình của hắn, hình như rất tốt.“Nơi này đã có người.” Nàng cố ý nhắc không có nhượng bộ, ngược lại chỉ ra một sự thật.“Bồn tắm đủ lớn.” Bồn tắm lớn thì sao?Mẫu Đơn trừng mắt hắn, thân mình ở trong nước ấm bỗng dưng cứng lúc dưỡng thương ở đây, hắn không có chạm vào nàng, nhưng trong lòng nàng hiểu, chờ khi thương thế nàng khỏi hẳn, quan hệ với hắn cũng là chuyện không sớm thì tết là Hắc Trọng Minh lâu như vậy không có đòi hỏi thân thể của nàng, đã đủ làm cho nàng kinh ngạc, mặc dù ở trên phương diện nam nữ, nàng không có nhiều kinh nghiệm, nhưng cũng biết, hắn là một người có dục vọng mãnh liệt, là một người đàn ông nhiều ham bồn tắm lớn thì sao chứ?Nàng cắn chặt đôi môi cánh hoa đỏ hồng của lẽ, nàng không nên cảm thấy kinh ngạc, lúc trước ở cửa hiệu quần áo, sau khi khiến nhân viên cửa hàng lui ra, hắn đã cố tình làm bậy với nàng. Mà bây giờ, nàng ở trong phòng tắm của hắn, bồn tắm của hắn lớn vậy, hắn muốn làm như thế nào, nàng cũng chỉ có thể như trước, ngoan ngoãn thuận khi nàng trầm mặc thì Hắc Trọng Minh ở một bên, đã từ từ cởi cúc áo sơ mi màu xanh lam, xoắn tay áo lên làm lộ ra cánh tay ngăm đen rắn chắc, hướng về phía bồn tắm lớn đi tới. Hắn đứng ở bên cạnh bồn tắm lớn, nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết tiểu mỹ nhân đang được giấu trong Đơn cứng ngắc đợi hắn cởi quần áo ra, tiến vào bên trong bồn tắm lớn, nhưng hắn lại lấy một cái khăn mặt trong chồng khăn đặt trên bồn tắm, rồi đem khăn mặt nhúng vào nước đó, bàn tay to của hắn tìm tòi, thoải mái kéo nàng, cho đến khi hai vai của nàng nhô lên khỏi mặt nước, sau đó mới dùng khăn mặt ẩm ướt, thong thả lau lau xoa xoa làn da nhẵn nhụi của nàng.“Anh đang làm cái gì?” Nàng kiềm chế, cố gắng không giãy ra khỏi bàn tay to dày kia.“Tắm rửa.” Vẫn trả lời như trước, nhưng lúc này, hắn lại bổ sung thêm một câu.“Giúp em tắm rửa.” Khăn mặt đã đi xuống dưới, nhanh nhẹn di chuyển, sau đó đi tới vành tai mềm mại trắng nõn dính mấy sợi tóc vì đột nhiên có một cảm giác êm dịu lướt qua toàn thân làm cho thân thể nàng trở nên cứng ngắt. Khi hắn đưa khăn mặt, thong thả, cẩn thận lau tai của nàng, nàng dường như cảm thấy bản thân giống như con mèo Ba Tư, vì hắn vuốt ve mà phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.“Em có thể tự mình làm.” Nàng còn muốn kháng cự, cố gắng khắc chế, cố gắng để bản thân không rời khỏi bàn tay hắn, nghiêng đầu dựa vào Trọng Minh lắc lắc đầu.“Không, đây là của thú vui của tôi.” Hắn day day khăn mặt, ngón tay xoa xoa đôi tai mềm mại của nàng. Hắn nhớ rõ, khi hắn cắn liếm vành tai nàng, thân thể xinh đẹp mềm mại của nàng sẽ run rẩy rất đáng yêu.“Anh sẽ bị ướt.” Nàng nắm chặt hai tay, trong đầu hỗn loạn, thầm nghĩ ra cớ này.“Hưởng thụ niềm vui, luôn phải trả giá.” Hắn tựa vào bên tai nàng, khẽ than mờ nghe ra, trong lời nói của hắn dường như còn có hàm nghĩa sâu hắn không ngừng tỉ mỉ xâm chiếm, quấy nhiễu nghiêm trọng đến năng lực suy xét của nàng, khiến nàng dần dần phân tâm.“Em nhìn không ra, chuyện này thì có gì là vui.” giọng nói của nàng, càng lúc càng yếu đuối.“Tại sao lại không?” Hắn hỏi thật dịu dàng, thậm chí có thể nói là rất lễ độ, giống như bá đạo cùng ngang ngạnh này thật ra đều chỉ là ảo giác “Em sợ hãi tôi sao?”“Sợ tôi sao?” Hắn cố ý nói thật nhiên, thân thể trắng mịn mềm mại đột nhiên căng thẳng.“Sợ? Có cái gì phải sợ chứ?” Bởi vì nàng bướng bỉnh, khiến nàng không chút suy nghĩ đã cãi lại, còn thẳng thắn vươn vai, không hề yếu đuối mà né tránh.“Em còn có chỗ nào mà anh không nhìn thấy rồi chứ?” Nàng châm chọc nói.“Đúng vậy.” Hắn càng lúc càng hiểu được, nên làm thế nào để lợi dụng tính tình quật cường mà nàng cố giấu nhưng không được Trọng Minh cười khẽ, bàn tay to dừng ở trước ngực nàng, cầm lấy vật nổi ở trên mặt nước, vừa mịn màng,trắng nõn lại to tròn, dùng ngón tay chà sát nụ hoa xinh đẹp hồng phấn kia. Nàng khó có thể tự kiềm chế mà run rẩy, cùng với bộ dáng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, làm cho nụ cười trên đôi môi mỏng của hắn càng sâu, giống hệt nụ cười trẻ như vừa mở miệng, Mẫu Đơn liền hối không nên vì lời khích bác của hắn mà đồng tay đáng giận kia, có ma lực làm cho nàng mềm yếu, mà thân thể nàng không nghe theo lý trí, một lúc sau, nàng lại càng trở nên mẫn cảm hơn, giờ phút này hắn thích gì làm nấy, chiếm lấy bầu ngực đang run rẩy của tay thô ráp buông nụ hoa đã săn cứng của nàng ra, nắm lấy cặp tuyết lê tròn trĩnh của nàng, lòng bàn tay thong thả vân vê nhào nặn, như là đang dùng xúc giác để một lần nữa đánh giá lại da thịt trắng nõn, săn chắc tuyệt đẹp của tác vô cùng thân thiết như vậy, khiến nàng khẽ run lên, nàng nhìn chăm chú vào bàn tay trên ngực mình, không thể dời tầm mắt, khoái cảm đến như từng cơn sóng, hại nàng phải cắn đôi môi đỏ mọng, mới không tiết lộ ra thân mình đang run rẩy vì động tác của chết, hắn rốt cuộc đang làm cái gì?Tay Hắc Trọng Minh càng lúc càng đi xuống, đem toàn bộ bầu ngực trắng nõn của nàng nắm ở trong lòng bàn tay. Sau đó, bàn tay thô ráp của hắn kiên nhẫn vuốt ve, ma sát bên rìa bầu ngực trắng mịn Đơn gần như muốn rời đi, nhưng là động tác của hắn nhanh hơn, lập tức bắt lấy nàng.“Đừng trốn.” Hắn lười biếng nói, ngón tay chậm rãi tăng ma sát.“Em sẽ làm cho tôi bỏ lỡ những chi tiết thú vị nhất trong thú vui mê người này.” Thú vui?Nàng trừng mắt nhìn hắn, khuôn mặt đỏ vui của người này, chính là tra tấn nàng sao?Sau khi bàn tay to dày ở trên bộ ngực sữa của nàng thưởng thức cho đến lúc vừa lòng, thì mới từ từ di chuyển từng chút từng chút xuống dưới, dùng bàn tay thô ráp dán vào da thịt mềm mại, lướt qua thắt lưng mảnh khảnh của nàng, nhẹ nhàng nâng nàng lên, làm cho một nửa thân hình của nàng nổi trên mặt nước, hai tay dán tại hai sườn của nàng, ngón cái lại dọc theo đường cong của cơ thể nàng, tiến vào đóa hoa đóng chặt của giác thô ráp, cùng với ấm nóng, đột nhiên mạnh mẽ tiến vào giữa hai chân của nàng, nàng không thể nhận ra, ấm nóng này rốt cuộc là do ngón tay hắn, hay là do nước ấm bập tay tà ác kia, nhẹ nhàng vân vê nhào nặn, làm cho nước trong bồn tắm gợn lên thành từng đợt gợn sóng nhỏ bé nhưng lại mang đến kích thích khó có thể tin, khi từng gợn sóng tập kích giữa hai chân hồng hào của nàng, giống như vô số nụ hôn nhỏ, Mẫu Đơn rốt cuộc không chịu được, eo nhỏ cũng rướn lên nghênh đón bàn tay của hắn, cắn chặt môi đỏ mọng, rốt cuộc không kiềm chế được, khó nhịn run run khẽ rên lên.“Ưm……”Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên.“Cái gì?”Hắn cố ý hỏi.“Em nói cái gì?”Nàng thở hổn hển, lại vẫn trừng mắt hắn.“Em …. em không nói gì.” Nàng cố gắng không để âm thanh run rẩy kia không thoát ra.“Phải không?” Hắn hỏi lại, cũng không để ý câu trả lời của nàng, tiếp tục vùi đầu vào giữa hai chân mềm mại của nàng. Như là nơi trơn bóng có màu sắc tươi đẹp này, vô cùng mê đỏ từ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lan dần xuống đến ngực, nàng không có can đảm để chứng thực, chỗ giữa hai chân hắn đang lau chùi, có phải cũng đỏ bừng làm cho người ta xấu hổ muốn chết hay không?Nàng có thể cảm giác được có một dòng nước ấm nóng từ trong cơ thể chảy ra, khác hẳn với dòng nước ấm trong suốt này, làm cho nàng xấu hổ, lúng túng vùi người thật sâu vào bồn tắm không thể khống chế được phản ứng của thân thể, nhưng càng tệ hơn nữa là hắn vẫn đang vô cùng kiên nhẫn tắm rửa cho nàng, nàng hoàn toàn không cần vệ sinh giữa hai chân, hơn nữa với xúc giác nhạy bén hơn người và một đôi mắt lợi hại hắn không thể nào không phát hiện đóa hoa của nàng trong lúc này đã ướt đến cái nhìn chăm chú của hắn, nàng càng khó có thể ngăn chặn sự ướt át của mình, ngón tay thô ráp xẹt qua nơi ẩm ướt giữa hai chân nàng, Hắc Trọng Minh lại khẽ cười lần nữa, tiếc hận nói“Đáng tiếc, em còn đang dưỡng thương.”Màu đỏ ửng lại một lần nữa lan tràn khắp mặt nàng, nàng nhịn không được mà trừng mắt lên nhìn Trọng Minh nhíu mày, cười như không cười, nhìn thân thể mềm mại vô cùng mê người đang bán nổi trên mặt nước.“Em yên tâm, tôi sẽ không làm gì em đâu.” Hắn vẫn còn có chút tiếc hận, bổ sung“Sẽ không.”Sẽ không?Lửa giận bùng cháy trong mắt Mẫu Đơn, nàng buồn bực cắn môi, quả thật muốn đứng lên, hướng tới khuôn mặt tuấn tú kia mà cho một cái đàn ông khốn kiếp nàng hầu như đã làm hết mọi chuyện rồi, lại còn có thể nói ra những lời mà lửa giận đã giúp nàng che dấu những phản ứng kích thích đang dâng lên giữa hai chân nàng, khi hắn nhẹ nhàng lau chà đôi chân đôi chân xinh xắn trắng noãn của nàng, thì tất cả những suy nghĩa trong lòng và những ý niệm trong đầu nàng đều là muốn dùng sức đạp vào khuôn mặt tuấn tú của hắn.“Xong rồi.” đang chìm đắm trong nỗi bực tức, giọng nói dịu dàng của hắn chợt vang lên, một lần nữa kéo sự chú ý của nàng trở về.“Cái gì xong rồi?” Nàng tức giận hỏi.“Tắm xong rồi.” Hắc Trọng Minh không nghĩ đến việc lấy quần áo cho nàng, chỉ là ôm nang ra khỏi bồn tắm lớn, sau đó lấy một chiếc khăn tắm khô ráo bao vây lấy thân thể nàng, làm cho một vài giọt nước nước trên da thịt trắng noãn của nàng rơi xuống cố gắng túm lấy cái khăn tắm lớn.“Em có thể tự làm được.”Hắn lại lắc đầu.“Không, đây cũng là một trong các thú vui của tôi.” Cho nên, nàng chỉ có thể đứng ở trong lòng hắn, để mặc hắn tiêu hao chút ít thời gian, chậm rãi lau khô thân thể khi ngón tay của hắn dừng lại ở phía dưới ngực trái nàng, vết thương ấy tuy rằng đã lành từ lâu, nhưng từ nãy giờ than mình bị ngâm dưới nước cộng với được chiếc khăn mềm mại xẹt qua làm cho nàng lập tức trở nên cứng nhắc. Bởi vì đã từng bị tổn thương, nên làn da nơi đó mỏng hơn những chỗ khác, đồng thời cũng mẫn cảm hơn những chỗ khác rất nhiều ngón tay của hắn chậm rải ma sát vào vết thương màu đỏ nhạt kia.“Đau không?” Hắn hỏi với giọng điệu thật bình thản, hai tròng mắt đen sâu thẳm nhìn không ra một chút cảm nhún vai, cố ý tổ vẻ như đó là việc không đáng quan tâm, muốn che dấu nội tâm đang bối rối của mình“Đó là chuyện xảy ra lâu lắm rồi, em cũng không nhớ rõ.” Khóe miệng Hắc Trọng Minh nhếch còn nói lẽ, hắn nên nói cho nàng, nàng thật sự không có sở trường nói mắt trong suốt của nàng, giấu không được cảm xúc chân mà, thời cơ còn chưa chưa thể to lớn của hắn ngồi xổm xuống một chút, lấy môi hôn lên vết thương bằng phẳng bóng loáng của nàng, dung sức hôn mút, thậm chí lúc đó làm đau nàng mới vừa lòng để thưởng thức kiệt tác của chính hôn đỏ thẫm, bao trùm lên trên màu đỏ nhạt của vết thương, giống như là muốn lưu lại dấu ấn một lần nữa. Đây là dấu ấn hắn lưu lại cho động của hắn và sự im lặng của hắn làm cho Mẫu Đơn đặc biệt lo lắng không lẽ hắn đã phát hiện ra chuyện gì? Hay là, hắn đã biết cái gì? Từ vẻ mặt của hắn, nàng nhìn không ra bất kỳ manh mối gì. Mà vẻ ngoài kia lại giống như ẩn chứa đau lòng lại càng làm cho nàng hoảng hốt hơn Trọng Minh, không có Thượng Hải ai nấy cũng họng nàng khô cháy, rũ mắt xuống, trong lòng bối rối, tự thuyết phục chính cho đến khi lau khô cho nàng xong, Hắc Trọng Minh mới đi lấy áo ngủ, cẩn thận mặc vào cho cái áo ngủ mà hắn lấy đến lại là một cái áo rộng thùng thình, mặc nó trên thân thể nàng làm cho nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé bất lực, bộ quần áo này giống như ẩn chứa mùi vị của hắn, dán sát vào trên thân thể Trọng Minh ôm lấy nàng bước ra khỏi phòng tắm, đi vào trong phòng ngủ, đến bên chiếc giường rộng lớn mới nhẹ nhàng đặt nàng Đơn lo lắng không yên, nhẫn nhịn không được lại ngước mắt nhìn hắn chăm chú, không hề di chuyển ánh mắt. Nàng nắm chặt hai tay, trong lòng hồi hộp làm cho nàng hít thở không mắt đen không thấy đáy kia cũng nhìn nàng chăm chú một hồi giống như qua hơn một thế kỷ, Hắc Trọng Minh mới nghiêng người, tựa vào bên tai nàng, từ từ nói“Tôi vừa nghĩ đến một sự việc.”Toàn thân Mẫu Đơn cứng ngắc như tượng đá, không thể động phát hiện? Làm sao phát hiện? Chẳng lẽ là bởi vì vết thương cũ kia?Nàng nên làm thế nào bây giờ?Bỏ trốn? Nên trốn như thế nào? Nàng thoát được sao? Hắn sẽ không bỏ qua cho nàng! Hắn sẽ…Vô số ý tưởng khủng bố cứ nảy sinh trong đầu, bay thẳng vào lòng nàng làm cho lòng nàng co rút lại, từ lúc chào đời cho tới nay, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy hoảng sợ khủng khiếp như khi nàng vẫn còn kinh hoảng không thôi và đang tiến đến gần với tuyệt vọng thì Hắc Trọng Minh lại mở miệng lần nói của hắn thản nhiên và mang theo ý cười.“Em đã quên uống thuốc.” TruyệnMẫu Đơn Của Hắc Báocủa tác giả Điển Tâm xoay quanh một cô nàng có tên là Mẫu Đơn,một cô nàng xinh đẹp, cá tính mạnh mẽ và có thân hình biết nói luôn kích thích đàn ông…Còn hắn tên làHắc Báo, một trong những tên có thế lực ngầm rất nguy hiểm và tàn khốc. Cô xuất hiện chẳng qua cũng để hắn chơi qua đường mà thôi. Nhưng với tính cách cá tính, mạnh mẽ cô dần chiếm lĩnh trái tim của hắn lúc nào không hay…Và cũng chính lúc đó hắn phát hiện ra thân phận thực sự của cô!!! Một bí mậtvô cùng quan trọng vì nó liên quan trực tiếp đến sự sống còn của hắn. Đang xem Mẫu đơn của hắc báo ***Truyện “Mẫu Đơn của Hắc Báo”Tác giả Điển TâmThể loại hắc bang, nam bá đạo, tí ngược, có H, dài 19 chương hoànNhân vật chính Mẫu Đơn Thanh Phong – Hắc Trọng MinhRating 7/10Ưu điểm Đây là mô típ quen thuộc của truyện hắc bang. Nam bá đạo và nữ chính xinh đẹp. Quả thật sau khi đọc xong không để lại ấn tượng gì cho mình. Truyện khá ngắn nên dành cho những ai lười đọc truyện Điểm Cốt truyện dễ đoán, những chương gần cuối hơi dài dòng. Cách nữ chính thừa nhận tình cảm của mình khá lâu lắc làm mình hơi bực nhẹ. Không có ngoại truyện, nên kết thúc cũng hơi chóng kết Nếu bạn thích thế loại hắc bang, có thể đọc thử. Nhưng sẽ không xuất sắc, chỉ tạm đủ. Truyện ngắn nên có thể giết thời gian nói ấn tượng “Giang sơn của anh không thể cho em, nhưng mạng của anh có thể cho em.” Hắc Trọng Minh*** Ở phía trước mộ bia, Mẫu Đơn lẳng lặng đứng thẳng. Nàng tận mắt nhìn thấy những người công nhân xúc từng xẻng cát đất đổ vào bên trong huyệt, dần dần bao trùm quan tài. Nắp quan tài trơn nhẵn dần dần bị đất cát vùi lấp, khi những người công nhân lấp những phần đất cát cuối cùng, nàng biết, cả đời này nàng sẽ không bao giờ nhìn thấy cỗ quan tài này nữa. Bên trong cỗ quan tài kia, có rất nhiều thống khổ, muốn chôn vùi những cảm xúc này, quả thật không hề dễ dàng. Nàng nhìn tấm bia mộ kia, hốc mắt có chút ướt át, nàng vẫn không thể ngăn chặn được cơn sầu não tăng mạnh trong lòng khi ngồi trước bia mộ mới này. Thân hình cao lớn, vượt qua sân, đi đến bên nàng. Nàng cũng không có xoay người, vẫn nhìn vào bia mộ mới xây. Hắn đi đến bên cạnh thân thể nàng, nhìn chăm chú vào mộ bia, bàn tay to cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, một lúc lâu sau mới mở miệng. “Cám ơn em.” Hắc Trọng Minh nói. “Từ trước tới này anh đều không thể làm được chuyện này.” Hắn lẳng lặng nhìn đất cát đang bao phủ lấy cỗ quan tài. Nằm ở bên trong quan tài là người bạn tốt nhất của hắn khi hắn còn nhỏ – Harry. Sau khi nó bị chế thành tiêu bản, hắn đã không bao giờ liếc mắt nhìn nó một cái. Harry đại diện cho quá khứ đã từng vui vẻ của hắn, nhưng cũng đại diện cho việc hắn bị cha hắn cướp đi tất cả. Sau khi vết thương của hắn khỏi hắn, Mẫu Đơn kiên trì muốn tổ chức lễ tang cho Harry, để cho nó xuống mồ yên nghỉ. Nàng kiên trì muốn thay hắn chôn vùi đi cơn ác mộng thống khổ trong quá khứ. Hắc Trọng Minh quay đầu lại, nhìn người vợ bên cạnh, đưa bức thư trên tay cho nàng. “Là thư của ai?” Nàng có chút kinh ngạc, hỏi. “Sở Lãng và Liễu Vũ.” Hắn chủ động trả lời nàng. “Bọn họ đã bình an đến nước Mỹ.” “Thật sao?” Nàng nhìn bức thư chỉ viết ngắn ngủn mấy câu, nhưng theo giọng điệu trên thư, nàng biết là do Liễu Vũ viết. Xem thêm Sau khi Kim Ngọc Tú và Giang Thành qua đời, thế lực của Kim gia hoàn toàn tan rã, Kim gia như rắn mất đầu, những người còn sống trong nhà tàn sát lẫn nhau, muốn nuốt chửng số lợi nhuận còn lại, nhưng cuối cùng cũng không được gì. Mà ân oán của nàng, Liễu Vũ và Sở Lãng đối với Kim gia cũng đến đây chấm dứt. Sở Lãng và Liễu Vũ chọn lựa đến Mỹ, rời xa Thượng Hãi, cũng là rời xa nơi đầy rẫy ân ân oán oán này, đến thế giới mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng nàng lại lựa chọn tiếp tục ở lại Thượng Hải. Bởi vì người đàn ông mà nàng yêu vẫn còn ở nơi này tranh đấu, vì Hắc Trọng Minh, nàng không hề do dự liền quyết định ở lại. Cho dù là thắng hay bại, cho dù là hắn làm vua một cõi hay là nghèo túng nhất thế gian, nàng cũng quyết định, suốt đời suốt kiếp này không rời hắn nửa bước. Hậu luyện của Hắc gia truyền đến từng trận cười. Con trai của bọn họ đã lấp đầy tiếng cười vào tòa biệt thự vốn chìm lâu trong thống khổ, tiếng cười này cực kỳ quý giá. Đứa bé trắng trẻo mập mạp đang chơi đùa cùng người hầu, khi thấy bọn họ đi tới thì nhanh chóng vươn tay ra, chờ mong cha mẹ ôm mình, hôn mình. “Đi thôi!” Hắc Trọng Minh nhẹ giọng nói. “Vâng.” Nàng trả lời. Cho dù là chân trời góc biển, nàng đều cam tâm tình nguyện đi theo hắn. Bọn họ nắm tay nhau cùng đi về hướng phát ra tiếng cười của con trai. Khi hắn ôm lấy con, trên mặt bọn họ đều là nụ cười tươi. Nhìn chồng và con, lòng của nàng cảm thấy thật ấm áp, thật thỏa mãn. Nàng từng là Thanh Phong. Nhưng sau khi trải qua tất cả những chuyện này, nàng không còn là Thanh Phong nữa, mà nàng lựa chọn trở thành Mẫu Đơn. Mẫu Đơn của Hắc Báo. Nàng biết, đời này kiếp này, nàng không còn mong muốn gì hơn nữa. Xem thêm “Đến đây.” Một tay Hắc Trọng Minh ôm con, tay còn lại vươn về phía nàng. Related Post You Missed Truyện Mẫu Đơn Của Hắc Báo của tác giả Điển Tâm xoay quanh một cô nàng có tên là Mẫu Đơn, một cô nàng xinh đẹp, cá tính mạnh mẽ và có thân hình biết nói luôn kích thích đàn ông… Còn hắn tên là Hắc Báo, một trong những tên có thế lực ngầm rất nguy hiểm và tàn khốc. Cô xuất hiện chẳng qua cũng để hắn chơi qua đường mà thôi. Nhưng với tính cách cá tính, mạnh mẽ cô dần chiếm lĩnh trái tim của hắn lúc nào không hay… Và cũng chính lúc đó hắn phát hiện ra thân phận thực sự của cô!!! Một bí mật vô cùng quan trọng vì nó liên quan trực tiếp đến sự sống còn của hắn. 4010 TruуệnMẫu Đơn Của Hắᴄ Báoᴄủa táᴄ giả Điển Tâm хoaу quanh một ᴄô nàng ᴄó tên là Mẫu Đơn,một ᴄô nàng хinh đẹp, ᴄá tính mạnh mẽ ᴠà ᴄó thân hình biết nói luôn kíᴄh thíᴄh đàn ông...Còn hắn tên làHắᴄ Báo, một trong những tên ᴄó thế lựᴄ ngầm rất nguу hiểm ᴠà tàn khốᴄ. Cô хuất hiện ᴄhẳng qua ᴄũng để hắn ᴄhơi qua đường mà thôi. Nhưng ᴠới tính ᴄáᴄh ᴄá tính, mạnh mẽ ᴄô dần ᴄhiếm lĩnh trái tim ᴄủa hắn lúᴄ nào không haу...Và ᴄũng ᴄhính lúᴄ đó hắn phát hiện ra thân phận thựᴄ ѕự ᴄủa ᴄô!!! Một bí mậtᴠô ᴄùng quan trọng ᴠì nó liên quan trựᴄ tiếp đến ѕự ѕống ᴄòn ᴄủa đang хem Mẫu đơn ᴄủa hắᴄ báo***Truуện “Mẫu Đơn ᴄủa Hắᴄ Báo”Táᴄ giả Điển TâmThể loại hắᴄ bang, nam bá đạo, tí ngượᴄ, ᴄó H, dài 19 ᴄhương hoànNhân ᴠật ᴄhính Mẫu Đơn Thanh Phong - Hắᴄ Trọng MinhRating 7/10Ưu điểm Đâу là mô típ quen thuộᴄ ᴄủa truуện hắᴄ bang. Nam bá đạo ᴠà nữ ᴄhính хinh đẹp. Quả thật ѕau khi đọᴄ хong không để lại ấn tượng gì ᴄho mình. Truуện khá ngắn nên dành ᴄho những ai lười đọᴄ truуện Điểm Cốt truуện dễ đoán, những ᴄhương gần ᴄuối hơi dài dòng. Cáᴄh nữ ᴄhính thừa nhận tình ᴄảm ᴄủa mình khá lâu lắᴄ làm mình hơi bựᴄ nhẹ. Không ᴄó ngoại truуện, nên kết thúᴄ ᴄũng hơi ᴄhóng kết Nếu bạn thíᴄh thế loại hắᴄ bang, ᴄó thể đọᴄ thử. Nhưng ѕẽ không хuất ѕắᴄ, ᴄhỉ tạm đủ. Truуện ngắn nên ᴄó thể giết thời gian nói ấn tượng “Giang ѕơn ᴄủa anh không thể ᴄho em, nhưng mạng ᴄủa anh ᴄó thể ᴄho em.” Hắᴄ Trọng Minh***Ở phía trướᴄ mộ bia, Mẫu Đơn lẳng lặng đứng tận mắt nhìn thấу những người ᴄông nhân хúᴄ từng хẻng ᴄát đất đổ ᴠào bên trong huуệt, dần dần bao trùm quan tài. Nắp quan tài trơn nhẵn dần dần bị đất ᴄát ᴠùi lấp, khi những người ᴄông nhân lấp những phần đất ᴄát ᴄuối ᴄùng, nàng biết, ᴄả đời nàу nàng ѕẽ không bao giờ nhìn thấу ᴄỗ quan tài nàу trong ᴄỗ quan tài kia, ᴄó rất nhiều thống khổ, muốn ᴄhôn ᴠùi những ᴄảm хúᴄ nàу, quả thật không hề dễ nhìn tấm bia mộ kia, hốᴄ mắt ᴄó ᴄhút ướt át, nàng ᴠẫn không thể ngăn ᴄhặn đượᴄ ᴄơn ѕầu não tăng mạnh trong lòng khi ngồi trướᴄ bia mộ mới hình ᴄao lớn, ᴠượt qua ѕân, đi đến bên ᴄũng không ᴄó хoaу người, ᴠẫn nhìn ᴠào bia mộ mới đi đến bên ᴄạnh thân thể nàng, nhìn ᴄhăm ᴄhú ᴠào mộ bia, bàn taу to ᴄầm lấу bàn taу nhỏ bé ᴄủa nàng, một lúᴄ lâu ѕau mới mở miệng.“Cám ơn em.” Hắᴄ Trọng Minh nói.“Từ trướᴄ tới nàу anh đều không thể làm đượᴄ ᴄhuуện nàу.” Hắn lẳng lặng nhìn đất ᴄát đang bao phủ lấу ᴄỗ quan ở bên trong quan tài là người bạn tốt nhất ᴄủa hắn khi hắn ᴄòn nhỏ – Harrу. Sau khi nó bị ᴄhế thành tiêu bản, hắn đã không bao giờ liếᴄ mắt nhìn nó một ᴄái. Harrу đại diện ᴄho quá khứ đã từng ᴠui ᴠẻ ᴄủa hắn, nhưng ᴄũng đại diện ᴄho ᴠiệᴄ hắn bị ᴄha hắn ᴄướp đi tất khi ᴠết thương ᴄủa hắn khỏi hắn, Mẫu Đơn kiên trì muốn tổ ᴄhứᴄ lễ tang ᴄho Harrу, để ᴄho nó хuống mồ уên kiên trì muốn thaу hắn ᴄhôn ᴠùi đi ᴄơn áᴄ mộng thống khổ trong quá Trọng Minh quaу đầu lại, nhìn người ᴠợ bên ᴄạnh, đưa bứᴄ thư trên taу ᴄho nàng.“Là thư ᴄủa ai?” Nàng ᴄó ᴄhút kinh ngạᴄ, hỏi.“Sở Lãng ᴠà Liễu Vũ.” Hắn ᴄhủ động trả lời nàng.“Bọn họ đã bình an đến nướᴄ Mỹ.”“Thật ѕao?” Nàng nhìn bứᴄ thư ᴄhỉ ᴠiết ngắn ngủn mấу ᴄâu, nhưng theo giọng điệu trên thư, nàng biết là do Liễu Vũ thêm Top 13 Anime Hài Hướᴄ Và Anime Bựa "Đỉnh Của Đỉnh" Nổi Tiếng Nhật BảnSau khi Kim Ngọᴄ Tú ᴠà Giang Thành qua đời, thế lựᴄ ᴄủa Kim gia hoàn toàn tan rã, Kim gia như rắn mất đầu, những người ᴄòn ѕống trong nhà tàn ѕát lẫn nhau, muốn nuốt ᴄhửng ѕố lợi nhuận ᴄòn lại, nhưng ᴄuối ᴄùng ᴄũng không đượᴄ ân oán ᴄủa nàng, Liễu Vũ ᴠà Sở Lãng đối ᴠới Kim gia ᴄũng đến đâу ᴄhấm Lãng ᴠà Liễu Vũ ᴄhọn lựa đến Mỹ, rời хa Thượng Hãi, ᴄũng là rời хa nơi đầу rẫу ân ân oán oán nàу, đến thế giới mới, bắt đầu một ᴄuộᴄ ѕống nàng lại lựa ᴄhọn tiếp tụᴄ ở lại Thượng ᴠì người đàn ông mà nàng уêu ᴠẫn ᴄòn ở nơi nàу tranh đấu, ᴠì Hắᴄ Trọng Minh, nàng không hề do dự liền quуết định ở dù là thắng haу bại, ᴄho dù là hắn làm ᴠua một ᴄõi haу là nghèo túng nhất thế gian, nàng ᴄũng quуết định, ѕuốt đời ѕuốt kiếp nàу không rời hắn nửa luуện ᴄủa Hắᴄ gia truуền đến từng trận trai ᴄủa bọn họ đã lấp đầу tiếng ᴄười ᴠào tòa biệt thự ᴠốn ᴄhìm lâu trong thống khổ, tiếng ᴄười nàу ᴄựᴄ kỳ quý giá. Đứa bé trắng trẻo mập mạp đang ᴄhơi đùa ᴄùng người hầu, khi thấу bọn họ đi tới thì nhanh ᴄhóng ᴠươn taу ra, ᴄhờ mong ᴄha mẹ ôm mình, hôn mình.“Đi thôi!” Hắᴄ Trọng Minh nhẹ giọng nói.“Vâng.” Nàng trả dù là ᴄhân trời góᴄ biển, nàng đều ᴄam tâm tình nguуện đi theo hắn. Bọn họ nắm taу nhau ᴄùng đi ᴠề hướng phát ra tiếng ᴄười ᴄủa ᴄon trai. Khi hắn ôm lấу ᴄon, trên mặt bọn họ đều là nụ ᴄười ᴄhồng ᴠà ᴄon, lòng ᴄủa nàng ᴄảm thấу thật ấm áp, thật thỏa từng là Thanh Phong. Nhưng ѕau khi trải qua tất ᴄả những ᴄhuуện nàу, nàng không ᴄòn là Thanh Phong nữa, mà nàng lựa ᴄhọn trở thành Mẫu Đơn ᴄủa Hắᴄ biết, đời nàу kiếp nàу, nàng không ᴄòn mong muốn gì hơn nữa.“Đến đâу.” Một taу Hắᴄ Trọng Minh ôm ᴄon, taу ᴄòn lại ᴠươn ᴠề phía nàng. Bài viết liên quan Cách trị nứt cổ gàĐầm maxi cổ yếm đi biểnNghiên cứu khoa học neuCác loại thuốc bắc dùng để tắm trắngThầm yêu quất sinh hoài nam sáchSụp mi mắt nhược cơ Nắng sớm phủ đến khắp ngõ ngách, các tờ báo hôm nay đều được xếp gọn gàng, ở trên bàn Mẫu Đơn dùng bữa sáng, tự nhiên nhìn thấy tờ báo kia. Trong khoảnh khắc nàng nhìn thấy tờ báo đó, động tác dùng cơm của nàng thoáng chốc bị đông thương mất tích, các vụ trọng án tập trung ở giới thương nhân Thượng Hải, có rất nhiều người thân phận không tầm thường, cho nên có thể được gọi là phú thương, nhất định là kẻ có quyền có thể, vượt trội hơn nhiều phú thương trên tờ báo, chính là Tiêu Luyện Mặc, dựa vào buôn lậu ma túy mà trở nên giàu có nhanh ngày trước, Tiêu Luyện Mặc vẫn là một người có thể hô mưa gọi gió, chỉ một cái giậm chân cũng khiến cả thành phố run bất thình lình, hắn gặp phải vận xui, buôn bán, của cải, địa bàn, nhanh chóng bị phá hoại hoặc ngầm chiếm đoạt, ba trợ thủ đắc lực mà hắn tín nhiệm nhất, nếu không phải phản bội, thì là mất tích, mang theo sổ sách quan trọng nhất của hắn, còn có vô số chứng từ hợp Đơn nhìn tờ báo. Phát hiện ngay cả phía chính phủ cũng đã bắt đầu có ý định điều tra chuyện buôn lậu ma túy, cùng hoạt động giết người của trong nội thành Thượng Hải, sức mạnh của chính phủ, hoàn toàn không thể ngăn cản phạm tội, vì kiếm được món lãi kếch sù, biện pháp hối lộ quan viên thành phố là hữu hiệu nhất. Nhưng bọn quan chức này, sẽ đột nhiên trở mặt, nếu như không có ích lợi lớn hơn nữa dụ dỗ. . . . . . Hoặc là bị uy hiếp ép buộc……Mà tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra nhanh chóng trong mười ngày ngắn ngủi, nàng tận mắt thấy Tiêu Luyện Mặc thực sự đã sụp đổ, đã thất bạiTheo nguồn tin của báo chí, vẫn còn chút dấu vết để lại có thể tìm ra, việc kinh doanh và địa bàn của Tiêu Luyện Mặc, nhiều khả năng là do Hắc gia tiếp nhận, Hắc Trọng Minh là người thu lợi lớn nhất trong chuyện cục khổng lồ như thế, nhất định phải hao phí rất nhiều thời gian, cẩn thận an bài đợi thời cơ thích hợp, có thể đánh đối thủ ngã xuống đất chỉ trong một đòn. Hắc Trọng Minh đã dùng rất nhiều thời gian, để bày ra thiên la địa võng, nên mới có thể trong vòng mười ngày, đã đánh đổ Tiêu Luyện Đơn đặt tờ báo xuống, đi trở về phòng trẻ bé trắng trẻo mập mạp đã tỉnh, đang huơ tay múa chân, con mắt đen đảo đảo. Khi nàng ôm lấy nó, cặp mắt đen bóng kia, liền chuyên chú nhìn nàng, chiếc miệng nho nhỏ tỏa ra mùi sữa thơm mát, đang thì thầm cũng không biết đang nói khi dùng bữa sáng, Mẫu Đơn đã cho đứa nhỏ ăn trước, nhưng nàng không nhịn được lại muốn đến nhìn nó, ôm nó một cái, dùng mặt nhẹ nhàng ma xát khuôn mặt nhỏ nhắn ấm áp của khi nhìn thấy con trai, trong lòng nàng mới có thể cảm thấy bình không chỉ một lần ôm nó nhẹ giọng giải thích, thì thào nói với nó, nàng may mắn biết bao nhiêu, mới có thể sinh ra nó, có thể ôm nó."Mẫu Đơn tiểu thư." Người hầu đi vào trong phòng, cung kính nói"Có khách tới thăm, bây giờ đang ở trong phòng khách.""Khách?""Là phu nhân Kim Ngọc Tú." Mẫu Đơn đang vỗ vỗ tay đứa nhỏ đột nhiên dừng lại, nàng nằm mơ cũng không có nghĩ tới, phu nhân lại có thể đến Hắc gia. Chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì sao?Nàng ôm con trai. Suy tư đi về phía cửa, nhưng mới đi vài bước, liền dừng chân lại. Nàng cúi đầu, có chút đăm chiêu nhìn đứa trẻ trong lồng ngực, khuôn mặt mũm mĩm kia, đang ngậm ngón tay trong miệng, cắn mút chơi nhắc trong chốc lát, Mẫu Đơn xoay người, đi đến bên giường trẻ con, nhẹ nhàng thả con trai lại trên chiếc giường nhỏ ấm áp thoải như đây là cảm xúc bản năng khó có thể nói rõ, nàng phát hiện bản than, rõ ràng không muốn để phu nhân nhìn thấy đứa nhỏ này. Sau khi xác định đứa nhỏ nằm trong giường, cũng không có khóc lóc phản đối, nàng mới rời khỏi phòng trẻ con, đi về hướng phòng phòng khách to như vậy, chỉ có một thân ảnh nhỏ xinh yếu ớt."Phu nhân." Mẫu Đơn kinh ngạc gọi , không thể tin được, bên cạnh Kim Ngọc Tú lại không có đến nửa người làm bạn. Theo như nàng nhớ thì phu nhân chưa từng ra ngoài mà không có người đi theo bảo phụ nữ đã quen được chiều chuộng kia, nhìn thấy nàng, mới lộ ra nụ cười tươi . Nụ cười đó có chút bất đồng so với quá khứ, không hề khoan khai vui vẻ như trước, ngược lại có chút bối rối."Thanh Phong, cuối cùng cô cũng đến." Kim Ngọc Tú nhẹ giọng nói, vươn hai tay trắng noãn như ngọc, trong hai tròng mắt trong suốt, ẩn chứa bất lực dày đặc."Phu nhân, bà làm sao vậy?" Nàng kinh ngạc phát hiện, đôi tay nhỏ bé kia, chẳng những lạnh như băng, mà còn khẽ run rẩy ."Bà bị bệnh sao?" Là cảm lạnh sao?"Tôi không sao." Kim Ngọc Tú lắc đầu, miễn cưỡng cười trừ."Đúng rồi, đứa nhỏ đâu? Sao không ôm đến cho tôi nhìn chút?"Ánh mắt Mẫu Đơn không tự chủ được lảng tránh."Nó đang ngủ." Lần thứ hai nàng nói dối với phu nhân."Thật đáng tiếc." Kim Ngọc Tú nhẹ giọng nói, giọng điệu có chút run rẩy, một giọt nước mắt trong suốt, từ trong hốc mắt rơi nước mắt kia, rơi xuống trên tay Mẫu Đơn."Phu nhân?" Nàng không biết làm sao, trơ mắt nhìn hết giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác, như là chuỗi trân châu bị đứt, lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp môi Kim Ngọc Tú khẽ run rẩy, qua một hồi lâu, mới phát ra âm thanh bối rối mỏng manh."Tiêu Luyện Mặc bị giết!" Nàng run rẩy, thân mình mềm Đơn vội vàng đỡ lấy nàng."Tiêu Luyện Mặc ? Không phải hắn mất tích sao?""Không, Tiêu Luyện Mặc không phải mất tích." Tiếng nói của Kim Ngọc Tú tràn ngập sợ hãi."Hắc Báo đã tự tay chặt đứt chân tay của hắn, cho tới khi hắn tắt thở, mới ném xuống sông Hoàng Phổ."Hắc Trọng Minh giết Tiêu Luyện Mặc sao?Tin tức trên tờ báo, nhanh chóng hiện lên trong đầu của Trọng Minh chính là người thu được nhiều lợi ích nhất trong vụ việc lần này."Hắc Báo đã nuốt trọn tất cả mọi thứ của Tiêu Luyện Mặc, lại còn muốn giết hắn." Kim Ngọc Tú sợ hãi nói nhỏ, trên mặt tràn ngập nước mắt tuyệt vọng."Tôi vẫn nghĩ, hắn không giống Tiêu Luyện Mặc, sẽ không đê tiện đáng giận như vậy, nhưng sự thật chứng minh, hắn so với Tiêu Luyện Mặc còn đáng sợ tiếp theo, hắn sẽ đối phó anh Thành của tôi."Những lời này, như là một tia chớp, xé rách cuộc sống vừa mới trở nên yên tĩnh của Mẫu Đơn. Mặt nàng trắng bệch, chỉ cảm thấy sàn nhà dưới chân, đột nhiên trống rỗng."Không, hắn sẽ không. . . . . .""Hắn sẽ làm!" Kim Ngọc Tú nói nhỏ."Kim gia là con mồi cuối cùng của hắn, hắn sẽ giết anh Thành của tôi, giống như đã giết chết Tiêu Luyện Mặc vậy. Tôi cũng không sợ chết, nhưng tôi tuyệt đối không thể để hắn làm tổn thương anh Thành." Đột nhiên trong lúc đó, Mẫu Đơn đã biết, mục đích phu nhân đến Hắc gia?Toàn thân nàng rét run, dường như muốn xoay người bỏ chạy, nhưng bàn tay nhỏ bé của phu nhân, nhanh chóng nắm lại, khiến nàng ngay cả muốn bước cũng không thể động đậy ."Giết hắn."Nàng trừng mắt nhìn phu nhân, cả người lạnh Ngọc Tú ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ nhìn nàng, dùng tiếng nói ngọt ngào yếu đuối kia, nói ra một câu đủ để làm chấn động cả Thượng Hải."Xin cô hãy giết Hắc Báo." Thế giới như muốn nổ Đơn run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không có chút máu nào. Nàng muốn bịt lổ tai lại, nhưng đã quá muộn, nàng đã nghe thấy từng từ phu nhân nhân muốn nàng giết Hắc Báo, giết cha của con trai nàng."Không. . . . . ." Nàng hoảng sợ nói nhỏ, như là bị bỏng, giãy ra khỏi bàn tay nhỏ bé kia."Tôi. . . . . . Tôi không làm được. . . . . ."Nhưng tiếng khóc nhu nhược kia, còn tiếng nói trong nước mắt bất lực kia, thoạt nhìn là không có hình dạng, nhưng lại giống như đôi bàn tay to lớn mạnh mẽ, trói buộc nàng chặt chẽ, không chịu buông tha nàng."Không, chuyện này chỉ có cô mới làm được, chúng tôi bây giờ chỉ có thể dựa vào cô ." Nước mắt rơi như mưa trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp."Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng phải bảo vệ anh Thành." Nhớ tới đang Giang Thành ở trên giường bệnh, lòng Mẫu Đơn rối bời, đó là người đàn ông mà nàng đã từng thề, cả đời nguyện trung thành. Nhưng nhớ tới Hắc Trọng Minh, lòng của nàng lại càng hỗn là cha của con trai nàng, quan trọng hơn là, nàng đối với hắn đã . . . . . . Đã . . . . . . Lồng ngực Mẫu Đơn, như là bị xé rách rất đau đớn , nàng không thể nhúc nhích, không thể mở miệng, trơ mắt nhìn sắc mặt thê lương của Kim Ngọc Tú, sau đó nàng thấy phu nhân quỳ xuống."Thanh Phong, coi như là tôi xin cô!" Chiếc váy thêu phủ trên mặt đất, lây dính cả giọt nước mắt trong Đơn tuyệt vọng nhìn Kim Ngọc Tú quỳ trên mặt đất trước mắt, giống như con vật nhỏ bé bị buộc vào một góc, bởi vì sợ hãi và khiếp sợ, nên không thể nhúc sao bây giờ?Nàng nên làm cái gì bây giờ?Nàng nên lựa chọn trung thành. Hay là phản bội?Con dao nhỏ trong tay kia, sắc bén sáng sáng bạc trên bề mặt của nó chiếu rọi vào khuôn mặt tái nhợt của Mẫu gắt gao nhắm mắt lại. Nhưng tiếng nói của phu nhân, lại vẫn vang lên ở bên tai của nàng, bất kể nàng trốn tránh như thế nào, cũng không gạt đi Hắc thân nàng run rẩy, giống như lại thấy, khuôn mặt đầy nước mắt của phu nhân, một giọt chảy xuống khuôn mặt xinh đẹp mềm mại nhân rơi lệ, đưa con dao nhỏ này cho nàng, đôi tay nhỏ xinh kia, vừa trắng vừa mềm, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Cái lạnh từ lòng bàn tay của phu nhân truyền đến con dao, cũng làm đông lạnh trái tim Mẫu Đơn, khi nàng chạm vào nó, nàng cảm thấy toàn thân ớn trước tới giờ Mẫu Đơn không hề biết một con dao nhỏ lại nặng như mở to mắt một lần nữa , nhìn vào tấm gương trên bàn trang điểm, nhìn thấy ánh mắt chật vật thống khổ của nàng. Nhiệm vụ phu nhân giao cho nàng, lúc nào cũng luôn luôn gian khổ như thế, hơn nữa càng lúc càng khó đầu, phu nhân muốn nàng hy sinh thân mình, ở bên cạnh bảo vệ Hắc Trọng Minh, nàng cắn răng hi sinh tấm thân trong sạch của mình. Sau đó, phu nhân muốn nàng ở lại Hắc gia, không được rời đi. Nàng chẳng những bị giam lỏng, bị thương tổn, bị hấp dẫn, còn từng trúng đạn, từng sinh khó, từng thống khổ giãy dụa, kháng lệnh không mang con nàng điTất cả, đều là vì lòng trung thành mà nàng chấp nhận trả bây giờ, sau khi nàng sinh ra đứa con của Hắc Trọng Minh, phu nhân lại muốn nàng tự tay giết Hắc Trọng Minh, nói với nàng chỉ có giết Hắc Báo, Kim gia mới có thể tiếp tục sinh cũng là nhiệm trong cuộc đời nàng, đây là nhiệm vụ khó khăn Đơn nắm chặt con dao, ngay cả khi kẻ cầm dao giết người là nàng, nàng vẫn cảm thấy tâm như bị dao cứa, như bị con dao kia cắm một nhát thật sâu vào tim của cốc, tiếng đập cửa vang lên, cả người nàng chấn động, đột nhiên phục hồi tinh thần lại, con dao vốn cầm trong tay kia, bởi vì rung động, suýt nữa rơi trên mặt đất. Nàng nhanh chóng cầm lấy con dao, giấu dưới gối nằm, quay đầu lại nói."Vào đi." Một người hầu đẩy ra cửa phòng ra, cung kính đứng ở cạnh cửa, cúi người mở miệng."Tiểu thư Mẫu Đơn, tiên sinh đã về. Mời cô đến nhà ăn dùng bữa."Hắn đã trở lại?Nhanh như vậy!Nàng nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện, trong khi nàng bàng hoàng cầm con dao, mặt trời đã xuống núi, bên ngoài đã bị bao phủ bởi bóng đêm dày quá. Nàng còn chưa chuẩn bị tốt. . . . . . Người hầu thấy nàng nhìn ngoài cửa sổ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chỉ có thể lên tiếng lần nữa."Tiểu thư Mẫu Đơn?" Tiếng gọi khẽ kia, tuy mềm nhẹ, nhưng vẫn khiến nàng sợ hãi hoảng hốt như cũ, vội vàng quay đầu, khuôn mặt xinh đẹp, tràn đầy cảnh giác cùng một bụng quyết tâm"Chuyện gì? .""À, tiên sinh đang ở nhà ăn chờ cô.""Đã biết." Nàng nuốt xuống bối rối, cố gắng duy trì bình tĩnh."Tôi sẽ xuống bây giờ." Người hầu gật đầu, cho dù phát hiện tình trạng khác thường của nàng, nhưng cũng làm bộ không thấy. Người hầu cúi đầu, lui ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, chỉ còn lại có Mẫu Đơn, lặng lẽ nắm chặt hai sao, Hắc Trọng Minh lại về nhanh như vậy? Bình thường, đế đêm khuya hắn mới về, vì sao hôm nay, hắn về sớm như vậy?Trong ngực đau ê Đơn không tự giác vươn tay, dùng sức ngăn chặn trái tim quặn đau của mình, nhưng cho dù như thế nào, cũng không thể ngăn chặn cơn đau nói lạnh lẽo của Phu nhân lại vang như tôi xin họng của nàng phát ra một tiếng rên nhưng nhanh chóng bị chặn biết rõ cái mạng của nàng là do chủ nhân cứu về, nàng thiếu Giang Thành một mạng. Đây là chuyện thật, nàng từng thề trung thành với ông nàng từng thề phải báo đáp ân tình của ông. . . . . . Mẫu Đơn run rẩy đứng dậy, lấy lược chải lại đầu nhìn khuôn mặt người phụ nữ không có chút máu nào trong gương, thấy một giọt nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt người con gái kia, lăn xuống hai má, không tiếng động rơi ngẩng đầu lên. Lau nước mắt trên mặt, sau đó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, kiềm chế đau lòng, cố gắng lấy lại dũng khí, rồi sau đó xoay người ra khỏi phòng, đi về phía nhà ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn thủy tinh, những đóa hồng nhung thật to, thật rực rỡ, kiều diễm nở rộ, được cắm trong bình đặt giữa bàn gỗ thô dày được phủ bởi tấm khăn trải bàn bằng cotton màu trắng, trên bàn đặt sẵn chén đĩa và dao nĩa .Khi Mẫu Đơn đi vào nhà ăn, liền thấy Hắc Trọng Minh đang đứng ở bên cạnh bàn cúi đầu nhìn những đóa hoa hồng vừa mới cắt trong vườn vào, vươn tay ra, dùng ngón cái và ngón giữa kẹp lấy một đóa hoa, đưa lên mũi cravat trên cổ hắn đã hơi lệch đi một chút, áo vest được tùy tiện treo ở trên ghế, hai tay áo được cuốn lên đến gần khủy này hắn đang cúi mặt, dáng vẻ thoải mái ngửi hương hoa ngọt ngào kia, giống như một người làm vườn bình thường, sáng sớm đang hưởng thụ thành quả lao động do chính mình vất vả tạo ra, chứ không phải là một người đàn ông lãnh khốc vô tình, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi đã hoàn toàn hủy diệt kẻ thù, còn tự tay giết chết người đàn ông thua Đơn nhìn nửa bên mặt anh tuấn ngăm đen kia, trong lòng quặn thắt đau đó, dường như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của nàng, Hắc Trọng Minh bỗng dưng ngẩng đầu lên, nhìn về phía nàng đang đứng ở cửa nhà khoảnh khắc khi thấy nàng, khóe miệng hắn hơi hơi nhếch lên, sau đó vươn tay về hướng mắt đen mọi khi luôn âm u, nhưng bây giờ lại mang theo tình cảm mà nàng không thể thừa họng Mẫu Đơn thắt chặt, trong nháy mắt này nàng dường như nghĩ muốn xoay người rời đi. Nàng không muốn chạm mặt hắn, không muốn đến gần hắn, nhưng nàng không thể làm như vậy, sự phản kháng của nàng, chỉ càng làm cho hắn bất mãn và căm là, nàng nên làm như vậy, chọc giận hắn, phản kháng hắn, sau đó có lẽ hắn nhất định sẽ bỏ đi, nàng cũng không cần……. Trong nháy mắt, ý tưởng này liền hiện lên trong đầu nàng không thể làm như vậy!Nàng không thể……..Không thể dao động……… Đôi tay lạnh như băng siết chặt lại thành nắm đấm. Mẫu Đơn cố gắng kiềm nén nước mắt vừa muốn dâng lên trong hốc mắt. Nàng hít một hơi thật sâu, mới bắt buộc bản thân đi lên phía trước, đặt tay vào trong tay tay to, dày rộng kia, ấm áp đến không Trọng Minh đưa cành hoa hồng cho nàng, trên thân hoa vẫn còn gai, nàng cẩn thận tiếp nhận, tầm mắt chăm chú nhìn vào những chiếc gai màu xanh bén nhọn không giống như những người giàu sang bình thường, lúc nào cũng dặn dò người hầu loại bỏ những gai nhọn trên thân cây, hắn nói muốn giữ lại bộ dáng vốn có của hoa hồng, cho nên mũi nhọn của những chiếc gai vẫn che kín trên thân cành hồng.“Anh thích hình dáng lúc ban đầu của nó.” Hắn chậm rãi nói, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười như có như không. “Đó cũng chính là cách thức chúng nó bảo vệ chính mình.”Mẫu Đơn không thể tìm thấy lời nào để có thể đáp lại hắn, cổ họng của nàng giống như bị thứ bén nhọn gì đó đâm vào. Bởi vậy, nàng vẫn cúi đầu nhìn đóa hoa hoa đỏ tươi hương hoa hồng thản nhiên bay vào trong chop mũi nàng, nhưng mùi hương thânh nhã này cũng không thể xoa dịu sự khẩn trương hồi hộp, cùng với đau lòng trong tim Trọng Minh đi về phía trước, lịch sự kéo ghế ra cho nàng, sau đó ngồi vào vị trí của khi hai người đều ngồi xuống, lão Trương quản gia mới ra lệnh cho người hầu lần lượt bưng từng món ăn lên. Đêm nay, đặt trên bàn là những món ăn mang phong cách Pháp, mỗi một món ăn, từ món chính cho đến món tráng miệng đều là những món cao cấp, được bố trí giống như một bức vị thức ăn rất ngon, nhưng nàng lại không hề có khẩu cúi đầu, dùng chiếc nĩa trong tay chọc chọc đĩa thức ănDạ dày của nàng co rút nhanh, cho dù thức ăn có ngon miệng đến thế nào thì nàng cũng nuốt không đầu bàn đằng kia, truyền đến tiếng nói trầm thấp.“Chiều nay Kim Ngọc Tú đã tới đây à?” Thức ăn trong đĩa đột nhiên đông lạnh lại. Mẫu Đơn hơi hơi cứng đờ, ngẩng đầu cảnh giác, liếc mắt nhìn Hắc Trọng Minh một mặt hắn tự nhiên, đang dùng động tác tao nhã cắt miếng bò bít tết, làm như điều hắn vừa hỏi, chỉ là hôm nay thời tiết có đẹp không?Mẫu Đơn hít thở thật sâu, chỉ có thể gật đầu, rồi sau đó mới lên tiếng trả lời.“Vâng.”“Bà ta tới làm gì?” Hắn hỏi nắm chặt cái nĩa bạc, kiềm nén không cho giọng nói của mình run run.“Tới thăm em.”Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn nàng qua khoảng cách giữa chiếc bàn đưa một miếng thịt bò lên miệng, thong thả nhai kỹ, sau khi nuốt vào, mới tiếp tục mở miệng.“Bà ta không phải đặc biệt tới đây để nói với em chuyện của Tiêu Luyện Mặc chứ?”“Phu nhân có nói một ít.” Mẫu Đơn cố ý đáp thật nhẹ nhàng bang quơ, nhưng đầu ngón tay cầm chiếc nĩa bạc lại bắt đầu trở nên trắng vì dùng sức quá nhiều.“Vậy à?” Hắn nhíu chặt đôi mày nên tận dụng cơ hội để bỏ qua đề tài này, nhưng nàng lại không thể không hỏi ra những nghi vấn trong lòng, cứ như vậy thốt ra “Tại sao anh lại giết Tiêu Luyện Mặc?”Hắc Trọng Minh nhìn nàng, sắc mặt không thay đổi, không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận lời lên án của nàng. Hắn cứ nhìn nàng một lúc, sau đó bưng ly rượu vang lên, uống một ngụm.“Kim Ngọc Tú nói vậy sao?” Hắn không có phủ khoảnh khắc ấy, Mẫu Đơn cảm thấy tuyệt dĩ nàng còn ôm một tia hy vọng cuối cùng, vọng tưởng tất cả những chuyện này chỉ là hiểu lầm, hắn không thật sự giết chết Tiêu Luyện Mặc, lòng dạ hắn không có độc ác như vậy, không có lãnh khốc vô tình như vậy…….Thế nhưng, hắn lại không phủ người đàn ông trước mắt, Mẫu Đơn chỉ có thể gật đầu, cố gắng ép ra một tiếng trả lời suy yếu.“Vâng.”Dường như khóe môi của Hắc Trọng Minh nhếch lên một nụ cười châm biếm, hắn không có tiếp tục hỏi, mà lại cầm lấy dao nĩa, hưởng thụ bữa tối của Đơn vẫn không thể nuốt trôi được thức ăn. Vì thực tế, dạ dày của nàng giống như bị một tảng đá đè nặng, khiến nàng khó chịu đến nỗi muốn phun một bữa cơm mà kéo dài giống như vĩnh hằng.

mẫu đơn của hắc báo