Thử tìm hiểu xem vì sao mà Tám Mối Phúc đã giúp các thánh được vinh thăng Thiên Quốc: 1- Mối phúc 1: Sống tinh thần khó nghèo: Chính Đức Giê-su Thiên Chúa "Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em
Được mệnh danh là thiên tài giữa các thiên tài của học viện Shuchi'in, Kaguya Shinomiya và Miyuki Shirogane dù có tình cảm với nhau nhưng vì lòng kiêu hãnh và sự tự tôn nên không ai thú nhận cũng như ngỏ lời trước. Một cuộc chiến long trời nổ đất đã diễn ra với mục tiêu khiến đối phương phải tỏ tình trước.
Không nguyện trở thành người hiền, trở thành thầy tu, trở thành bậc vua quan quyền tước gì cả. Nên nhớ thật rõ rằng là lời thề nguyện nó có mãnh lực rất lớn, đừng nên nóng giận rồi buông lời thề ẩu mà mang họa về sau.
Thấy ai thành đạt tôi thời chẳng vui. Tôi nói ngược, chớ nói xuôi. Một khi tôi muốn có Trời mới can! Tôi thành cái rốn không gian. Bên ngoài nảy nở, bất an trong lòng. Truy tìm hai chữ thành công. Nên đường Danh, Lợi đèo bồng ngược xuôi. Chiều cao chỉ một mét thôi
Mang theo một trái tim bị thương, cô xuất ngoại. Đến một đất nước mang tên Parawat, một quốc gia quân chủ. Chính nơi đây cô đã tìm lại được hy vọng, tìm lại được sức sống. Vì sợ gia đình tìm thấy mình, cô lại du lịch sang nước khác, lần này là Thái Lan. Cô đến
7QYM. Home Truyện Vì Em Tôi Nguyện Trở Thành Quỷ Dữ 1 lượt Đề cử tháng Top 10+ Lượt xem tháng Giới thiệu Năm tám tuổi, có lần Điền Tranh chơi gần bờ hồ, cô cảm thấy mình đã bị ai đó cố tình đẩy xuống. Điền Tranh không biết bơi, cô ngoi lên ngụp xuống tìm không khí. Lúc ngoi lên mặt nước cô thấy một bóng đen đứng ngay gốc cây nhìn mình cười rất quái dị, “người” đó còn đưa tay lên vẫy vẫy với cô. Điền Tranh sợ hãi vùng vẫy, kêu cứu nhưng không ai nghe. Đến khi gần kiệt sức, cô cảm nhận được có một người ôm mình vào lòng. Nhưng thân thể người này... lại lạnh như đó nói với cô“Năm em tròn 18 tuổi, tôi sẽ đến.”Năm Điền Tranh vừa tròn 18 tuổi, cô đã có một giấc mơ vừa kì lạ lại vừa rất chân thực. Khi Điền Tranh chìm sâu vào giấc ngủ, cô cảm thấy nơi cổ mình lành lạnh, ươn ướt. Một lúc sau, cô mơ màng nhìn thấy bóng dáng của một ai đó đang say sưa hôn mình. Điền Tranh cố gắng mở mắt nhưng không tài nào mở được, sức lực cũng chẳng còn để phản kháng. Người kia từ đầu chí cuối không hề nói bất kì câu nào, chỉ có hơi thở gấp gáp, cùng đôi môi ẩm ướt mơn trớn khắp người cô.“Tô Ảnh Nhược, em vĩnh viễn là của tôi!” Tổng 61 bình luận - Làm sao để đọc được chương 58 vậy ạ? - Haizzz Chương 50 Tác giả đã thích bình luận này - Đọc văn án và quyết định nhảy hố Tác giả đã thích bình luận này - Cute Tác giả đã thích bình luận này Xem thêm bình luận Top tặng xu
Điền Tranh từ khi sinh ra đã ấn định là người có thể nhìn thấy được linh hồn. Khi bé, cô thường thấy những bóng trắng lởn vởn xung quanh mình, và tất nhiên cô rất thích thú với điều đó vì tâm trí non nớt nghĩ rằng đó là những người bạn chơi đùa với lớn lên, khi đã tìm hiểu và biết được sự thật rằng những “người” cô nhìn thấy và vui đùa lúc nhỏ là linh hồn người chết, cô đã rất sợ hãi và đã gặp ác mộng suốt một thời gian Tranh từ nhỏ là một cô nhi, trời phú cho cô gương mặt xinh đẹp động lòng người. Mẹ cô là một bà mẹ đơn thân, nhưng vì sinh khó nên đã qua đời từ khi cô mới lọt lòng. Điền Tranh được đưa tới cô nhi viện, những đứa trẻ khác thấy cô thường cười đùa một mình nghĩ rằng cô bị điên và xa lánh cô. Chỉ có mẹ Miên - người trông coi cô nhi viên và nuôi dưỡng các trẻ em là hiểu rõ Điền Tranh có đôi mắt âm tám tuổi, có lần Điền Tranh chơi gần bờ hồ, cô cảm nhận được rằng mình đã bị ai đó cố tình đẩy xuống. Điền Tranh không biết bơi, cô ngoi lên ngụp xuống tìm không khí. Lúc ngoi lên mặt nước cô thấy một bóng đen đứng ngay gốc cây nhìn mình cười rất quái dị, “người” đó còn đưa tay lên vẫy vẫy với cô. Điền Tranh sợ hãi vùng vẫy, kêu cứu nhưng không ai nghe. Đến khi gần kiệt sức, cô cảm nhận được có một vòng tay ôm mình vào lòng. Nhưng thân thể người này... lại lạnh như băng.“Năm em tròn 18 tuổi, tôi sẽ đến.”Đó là câu nói của người cứu cô. Lúc Điền Tranh tỉnh lại, bên cạnh cô là mẹ Miên đang lo lắng. Cô hỏi mẹ ai là người cứu mình, nhưng mẹ chỉ nói là thấy cô nằm bất động bên bờ sông nên vội vàng đưa cô đến bệnh Điền Tranh vừa tròn 18 tuổi, cô đã có một giấc mơ vừa kì lạ lại vừa rất chân Điền Tranh chìm sâu vào giấc ngủ, cô cảm thấy nơi cổ mình lành lạnh, ươn ướt. Một lúc sau, cô mơ màng nhìn thấy bóng dáng của một ai đó đang say sưa hôn mình. Điền Tranh cố gắng mở mắt nhưng không tài nào mở được, sức lực cũng chẳng còn để phản kháng. Người kia từ đầu chí cuối không hề nói bất kì câu nào, chỉ có hơi thở gấp gáp, cùng đôi môi ẩm ướt mơn trớn khắp người cô.“Ưm... ưm... đừng...”Điền Tranh thật muốn kêu la, nhưng những lời phát ra như tiếng mời gọi người đó, cô cảm nhận được vật nam tính của hắn đang dần lớn lên, chọt vào vùng nhạy cảm của sợ hãi khép chặt hai chân vào nhau, muốn đẩy người đó ra nhưng hai tay đã bị nắm chặt trên đỉnh đầu, hoàn toàn không có khả năng kháng đó nở nụ cười trầm thấp như trêu người đó thì thầm bên tai Điền Tranh, một giọng nói nam tính, ấm áp nhưng đầy sự chiếm hữu và trong tiềm thức cô cảm nhận giọng nói ấy rất quen“Tô Ảnh Nhược, em vĩnh viễn là của tôi!”Tô Ảnh Nhược? Điền Tranh nhíu chặt mày suy nghĩ nhưng giờ phút này, cô chẳng còn tâm trạng để thắc mắc.“Ưm... tôi khó chịu...”Điền Tranh cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng không nghe lời. Đối với sự tiếp xúc ấy lại chẳng bài xích, ngược lại cũng chẳng biết tại sao, cô lại thuận hôm sau Điền Tranh giật mình thức dậy, cô nhìn thân thể mình rồi nhìn xung quanh, thấy không có gì thay đổi, quần áo trên người vẫn còn nguyên. Cô thở phào nhẹ nhõm, hoá ra chỉ là giấc bước xuống giường, mắt Điền Tranh rơi vào vệt máu màu đỏ trên ga giường trắng, cô hoảng hốt thốt lên“Không phải chứ? Đêm qua... lẽ nào là sự thật?”Lúc này cô cảm thấy nơi đầu ngón tay mình hơi rát, đưa lên mới thấy nó đã bị chảy máu từ lúc nào. Nhờ vậy mà Điền Tranh mới có thể nhẹ lòng vì cô nghĩ, vệt máu trên ga giường chính là do ngón tay cô quệt năm mười bảy tuổi, Điền Tranh đã xin phép mẹ Miên để cô được ra riêng đi làm. Vì công việc cô có khi về trễ, còn mấy đứa nhỏ thì ngủ rất sớm. Hơn nữa, mẹ Miên lúc nào cũng đợi cô về mới chịu đi ngủ. Cô lo mẹ lớn tuổi, không muốn mẹ phải cực nhọc như vậy nên quyết định dọn ra riêng. Mẹ Miên ban đầu không đồng ý, nhưng thấy cô kiên quyết như vậy bà cũng đành Tranh năm nay đã hai mươi hai tuổi, hiện cô đang làm nhân viên phục vụ cho một tiệm trà sữa. Chỗ làm của Điền Tranh cách khu nhà cô không xa, bắt xe buýt đi chừng mười lăm phút là mọi ngày Điền Tranh đứng đợi xe buýt đến. Vừa bước lên xe, Điền Tranh đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cô tìm cho mình một chỗ ngồi, đúng lúc cô soát vé đi tới. Điền Tranh cảm nhận được một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Người soát vé ấy gương mặt trắng bệch lại có chút vô hồn đang nhe răng cười với cô, nụ cười có chút quái dị.“Cảm ơn.”Điền Tranh đưa tiền rồi nhận vé, cô kéo áo khoác lại để bớt lạnh nhưng cô không phải lạnh từ bên ngoài vào, mà chính là từ bên trong lúc Điền Tranh lên xe, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt rất kì lạ, như nhìn một người hoàn toàn không bình thường. Cô khó chịu liền lấy khẩu trang đeo vào, được một lúc thì xe buýt cũng dừng Tranh nhanh chóng bước xuống, cô hiếu kì quay lại nhìn người soát vé. Cô ta vẫn giữ bộ mặt như cũ, lần này còn giơ tay lên vẫy vẫy cô như chào tạm biệt.“Ây, mới sáng ra đã gặp rồi.”Điền Tranh rùng mình một cái rồi đi nhanh vào tiệm.
Bạn đang đọc truyện Vì Em Tôi Nguyện Trở Thành Quỷ Dữ của tác giả Thiên Ý. Điền Tranh sợ hãi vùng vẫy, kêu cứu nhưng không ai nghe. Đến khi gần kiệt sức, cô cảm nhận được có một người ôm mình vào lòng. Nhưng thân thể người này… lại lạnh như đó nói với cô“Năm em tròn 18 tuổi, tôi sẽ đến.”Năm Điền Tranh vừa tròn 18 tuổi, cô đã có một giấc mơ vừa kì lạ lại vừa rất chân Điền Tranh chìm sâu vào giấc ngủ, cô cảm thấy nơi cổ mình lành lạnh, ươn ướt. Một lúc sau, cô mơ màng nhìn thấy bóng dáng của một ai đó đang say sưa hôn mình. Điền Tranh cố gắng mở mắt nhưng không tài nào mở được, sức lực cũng chẳng còn để phản kháng. Người kia từ đầu chí cuối không hề nói bất kì câu nào, chỉ có hơi thở gấp gáp, cùng đôi môi ẩm ướt mơn trớn khắp người cô.“Tô Ảnh Nhược, em vĩnh viễn là của tôi!”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ngôi Sao Rực Rỡ hay Cô Là Chuyên Gia Bắt Yêu.
Tác giả Thể loại Linh Dị, Ngôn TìnhNguồn WattpadVNTrạng thái FullSố chương 57Ngày đăng 1 năm trướcCập nhật 1 năm trước Tác phẩm của Thiên Ý tiết lộ về Điền Tranh một cô gái đã từng gặp phải tai nạn đuối nước nhưng được cứu sống bởi một thế lực bí ẩn. Vào lúc 18 tuổi, Điền Tranh có một giấc mơ kỳ lạ và tình cờ gặp lại người đã cứu trước đó. Người đó tuyên bố cô sẽ thuộc về mình vĩnh viễn. Nếu bạn yêu thích truyện ngôn tình, hãy đọc thêm những tác phẩm khác của tác giả như Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ hoặc Bé Con, Chú Không Thể Chờ.
Đánh giá 10/10 từ 1 lượt Bạn đang đọc truyện Vì Em Tôi Nguyện Trở Thành Quỷ Dữ của tác giả Thiên Ý. Năm tám tuổi, có lần Điền Tranh chơi gần bờ hồ, cô cảm thấy mình đã bị ai đó cố tình đẩy xuống. Điền Tranh không biết bơi, cô ngoi lên ngụp xuống tìm không khí. Lúc ngoi lên mặt nước cô thấy một bóng đen đứng ngay gốc cây nhìn mình cười rất quái dị, “người” đó còn đưa tay lên vẫy vẫy với cô. Điền Tranh sợ hãi vùng vẫy, kêu cứu nhưng không ai nghe. Đến khi gần kiệt sức, cô cảm nhận được có một người ôm mình vào lòng. Nhưng thân thể người này… lại lạnh như đó nói với cô“Năm em tròn 18 tuổi, tôi sẽ đến.”Năm Điền Tranh vừa tròn 18 tuổi, cô đã có một giấc mơ vừa kì lạ lại vừa rất chân Điền Tranh chìm sâu vào giấc ngủ, cô cảm thấy nơi cổ mình lành lạnh, ươn ướt. Một lúc sau, cô mơ màng nhìn thấy bóng dáng của một ai đó đang say sưa hôn mình. Điền Tranh cố gắng mở mắt nhưng không tài nào mở được, sức lực cũng chẳng còn để phản kháng. Người kia từ đầu chí cuối không hề nói bất kì câu nào, chỉ có hơi thở gấp gáp, cùng đôi môi ẩm ướt mơn trớn khắp người cô.“Tô Ảnh Nhược, em vĩnh viễn là của tôi!”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ hoặc Bé Con, Chú Không Thể Chờ
vì em tôi nguyện trở thành quỷ dữ